TÔN CHỈ VÀ LỜi GIỚI THIỆU GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT:

VÔ TRỤ BẤT THỦ - SỨ MỆNH ĐỘ SINH

CỦA CHƯ ĐẠI BỒ TÁT

Sư tử hống thời phương thảo lục

Tượng vương hồi xứ lạc hoa hồng        

Hành tung của chư vị Bồ Tát, mang nhục thân thị hiện cơi Ta bà, hóa độ chúng sanh, bằng cái nh́n b́nh thường của con người không thể nào biết được.  Chư đại Bồ Tát vân du tự tại khắp mọi nơi, khi tâm lượng chúng sanh cảm th́ Bồ Tát ứng, khi chúng sanh niệm tưởng danh hiệu th́ Bồ Tát hiện tiền.  Tâm đại bi và bản hoài tế độ bao trùm khắp thế giới ba ngàn, ḷng đại bi vượt lên nhị biên đối đăi.  Hàng chúng sanh, tập thể loài người thành kính ngưỡng vọng, những đóa hồng liên xinh tươi đang rực cháy trong ḷ lửa đỏ, nhưng vẫn hiến dâng cho đời ngào ngạt hương thơm.  Ḥa thượng Huyền Quang, Quảng Độ, tên Người khởi xướng phong trào đấu tranh bất bạo động, đ̣i tự do nhân quyền, tự do tôn giáo tại Việt Nam, đang bị nhà cầm quyền lưu đày, tống giam biệt xứ, cắt đứt sự liên lạc giữa người với người, giữa Thầy với tṛ, giữa t́nh ruột thịt máu mủ, tông môn.  Cộng sản Việt Nam có thể trù dập xác thân Người tứ đại, ngũ uẩn tạo thành, nhưng không thể nào lay chuyển, xoi ṃn ư chí kiên định như kim cương và tâm thức sáng ngời như sao Bắc Đẩu của nhị vị Ḥa thượng.  Ư chí và tâm thức đó là bài kinh được tụng lên từ khung trời lửa đỏ đang hực cháy, làm hướng đi đích thực cho dân tộc Việt hôm nay, cho đạo pháp ngàn sau noi gương Người hùng lực: xác thân nguyện làm đại Bồ Tát; tâm linh nguyện là bầu trời Như Lai để ngàn sao c̣n lấp lánh, soi rọi tận cùng nơi vô thức của kiếp người cộng sản Việt Nam.

Chư vị Ḥa thượng đă thực sự xả thân v́ đại cuộc, lấy sự sống của chúng sanh làm sự sống của riêng ḿnh, lấy sự ưu tư, khắc khổ của kiếp nhân sinh lang bạc làm lẽ sống vị tha.  Trái tim của quư Ngài được hấp thụ bằng ḍng máu anh linh Lạc Việt, hơi thở của quư Ngài là sinh khí của toàn dân, do đó sự sống của quư Ngài hôm nay là sự sống đích thực của con người, cho đạo pháp.  Dù vào tù ra tội, tâm quư Ngài phẳng lặng như mặt nước hồ thu, sâu thẳm in soi vạn tượng sum la, từ đó, dơng dạc gióng lên tiếng nói đầy hùng lực:

Phật Giáo Việt Nam là một thực thể dân tộc.  Từ  b́nh minh của lịch sử Việt đă có đóng góp lớn trong việc dựng nước, khai ḍng văn hiến, có kế thừa sau trước, từ lịch đại Tổ sư đến các Bồ Tát tử đạo, mà GHPGVNTN là sự truyền thừa chính thống và đại diện duy nhất của toàn thể quần chúng Phật tử Việt Nam.  Trên b́nh diện quốc tế, GHPGVNTN là thành viên sáng lập phong trào Phật Giáo Quốc Tế tại Colombo, thủ đô Tích Lan năm 1950, mang tên Liên Hữu Phật Giáo Thế Giới�.  Không một tổ chức Phật Giáo nào khác, do tư nhân hay thế quyền thiết lập cho những mục tiêu sai khác với hiến chương của GHPGVNTN, có thể thay thế hoặc điều khiển GHPGVNTN trong việc hướng dẫn Phật sự cho Phật tử Việt Nam, trong và ngoài nước và đại diện cho Phật Giáo Việt Nam trên trường quốc tế(Tuyên cáo 93, HT Huyền Quang)

Phật Giáo Việt Nam, dân tộc Việt Nam, mà không là Phật Giáo của ai khác, hay một dân tộc ngoại lai nào khác, tự căn để, Ḥa thượng đă xác định nền tảng và giá trị thực hữu của Đạo Phật.  Máu xương của chư vị Bồ Tát đă chồng chất trên trang sử của dân tộc Việt để giữ nước và dựng nước theo truyền thống Lạc Hồng, trên bước đường truyền đăng tục diệm, Tổ Tổ thanh quy, nối dơi ḍng Tông môn hưng chấn, GHPGVNTN là ngọn đèn được thắp lên theo mạch nguồn Đạo giáo từ thuở sơ khai, ḥa ḿnh cùng dân tộc vào đại thể nhân sinh; như một luồng sóng trong muôn ngàn luồng sóng; như một tảng mây trong vô lượng khối mây và như âm ba của hải triều vang rền từ đó:

Pháp lư của Giáo Hội là 2000 năm truyền đạo trên dải đất Việt Nam này.  Địa vị của Giáo Hội là 80% dân chúng già, trẻ, lớn, bé.  Cơ sở của Giáo Hội là nông thôn, thành thị, cao nguyên và hải đảo.  C̣n ǵ khác hơn từ cội nguồn, Tổ phụ, từ tiếng nói đầu đời: �Hai mươi thế kỷ qua, nhân dân Việt Nam là một tổ hợp của quần chúng có tín ngưỡng.  Các lực lượng tôn giáo, trong đó có Phật Giáo, hiện tập trung đông đảo nhất các tầng lớp nhân dân, với khả năng vô song để thực hiện việc hóa giải thù hận và tái thiết đất nước sau 50 năm chiến tranh thừa sai cho một cuộc tranh chấp lưỡng cực quốc tế.  Do đó, đàn áp tôn giáo nói chung và Phật Giáo nói riêng là tiếp diễn cuộc chiến tranh lạnh lỗi thời, đồng lúc phá hoại tiềm lực dựng xây Tổ quốc.  Phải chấm dứt ngay chính sách đàn áp GHPGVNTN (Tuyên cáo 93, HT Huyền Quang)

Ánh sáng đă bừng lên từ phương đông, nền văn minh nhân loại đă lan tràn qua bao thế hệ.  Từ đó là lẽ sống hạnh phúc là tiếng nói của con tim và giá trị tinh thần, tâm linh là khí trời thanh khiết.  Ai không hít thở khí trời? Ai không mong cầu hạnh phúc? Và ai muốn rong chơi trong nô lệ, xiềng xích, đọa đày?

Hiện thân của Bồ Tát làm kinh động ác ma, ánh sáng của đạo mầu phá tan bóng đêm u mê, triền phược.  H́nh ảnh từ ḥa, nghi dung đĩnh đạc, từ nơi ngôi nhà tranh lợp vụng, mái dột tường thưa; đêm đêm nằm ngắm sao trời, ban ngày phơi lưng sưởi nắng, giữa chốn đồng hoang mông quạnh, không một bóng người lui tới thăm nom, đă tỏa rạng đức độ bao dung, đă dựng thành vách tường đồng chí nguyện, đấu tranh v́ lư tưởng tự do dân tộc, tôn giáo, đạo đức lễ nghi, mà bao thập niên qua đă bị gót giày của đế quốc đỏ giẫm nát.  Chỉ có quanh ḿnh sương hôm là bạn, gió sớm là người thân, chí nguyện kẻ xuất trần, thong dong đĩnh đạc, Ḥa thượng đă v́ hạnh phúc, mang hạnh phúc đến cho mọi người; v́ tự do, mang tự do đến cho kẻ khác, để riêng ḿnh sống nơi chật hẹp, v́ lư tưởng giác ngộ, giải thoát, mà tự khép ḿnh để dân tộc, quê hương đượm nhuần công lư, trổ trái thanh b́nh, cho đến loài rong rêu, sỏi đá cũng hưởng được hương ngọt cam lồ, thanh lương từ b́nh tịnh thủy:

Tâm sự tôi c̣n nhiều, không phải là chuyện của năm, bảy, mươi năm mà là chuyện của đôi ba trăm năm.  Chúng tôi chưa được phép và cũng không đủ thời giờ nói ra hôm nay về đất nước và đạo lư dân tộc.  Càng già, tôi càng thao thức với quê hương.  Quê hương qua mấy ngàn năm đau khổ, rủi ro và bất hạnh.  Đạo giáo cũng v́ thế mà điêu linh theo.  Càng sống, càng chứng kiến nỗi điêu linh của đất nước; sự đói khổ của dân t́nh, và càng suy thoái đạo đức.  Càng sống, càng phải chấp nhận đau buồn, tủi nhục.(Lời phát biểu của HT Huyền Quang tại chùa Linh Mụ, Huế, 3-5-1992)

Khổ đau là chất liệu của cuộc đời, do đó, nơi nào c̣n khổ đau th́ c̣n sự hiện hữu chư vị đại sĩ, thượng nhơn bằng tâm niệm Bồ Tát Đại từ, Đại bi, Đại trí, Đại đức, gióng lên tiếng chuông thức tỉnh kẻ lầm đường lạc lối, sớm quay về nẻo thiện tự tâm, mà tâm sự ngàn đời, Bồ Tát không bao giờ chấm dứt sứ mạng: chúng sinh chưa độ tận th́ không thể chứng quả vị Bồ đề, địa ngục chưa không người th́ sẽ chẳng bao giờ thành Phật.  Vậy th́ chuyện của một đời người hay đôi ba mươi năm có nghĩa ǵ với chuỗi thời gian vô tận, mà hạnh nguyện của Bồ Tát th́ hư không có thể cùng tận, chứ thệ nguyện độ sinh không bao giờ cùng tận.  Quê hương của Bồ Tát là nơi tận cùng của hố thẳm khổ đau, do đó, ngàn đời được phủ kín bởi t́nh thương, bi mẫn, tha thiết, kính yêu.  Ḥa thượng, Ngài đă thực sự lên đường bằng đôi tay thong dong, bằng cơi ḷng bao dung, độ lượng, xoa dịu vết thương đau của dân tộc, của quê hương rách nát, ngút ngàn trầm thống; chồng chất sông máu, núi xương của ai đó? Từng hàng nước mắt nhỏ xuống, từng chiếc khăn tang phủ mái tóc xanh, từng đàn trẻ mồ côi, đôi tay gầy guộc, đôi mắt đờ đẫn như thiếu hương đời, mạch sống.  Từng lũ âm hồn sờ soạng qua đêm như lần ṃ t́m gặp nhau để trả những món nợ ân t́nh c̣n dang dở.  Lời kinh siêu độ, âm ba c̣n đồng vọng như khuyến tấn ai tỉnh giấc nam kha, mộng kê vàng để biết cuộc đời thoáng qua là mộng.  Trường đời đại mộng, kiếp người tiểu mộng, mộng vỡ, mộng tan, để ḷng thanh thản, mà sám hối chút nghiệp dư, báo thừa, không c̣n là đảng, là nhà nước xă hội chủ nghĩa, là tôi tớ nhân dân, là cách mạng 30 tháng 4-75 trước.  Để nh́n lại những chứng tích điêu tàn, những nấm mồ chôn tập thể, chôn vội vàng, chôn bừa băi, rơ thật, ḷng ai sao nỡ, xương thịt chất chồng, đến những loài vô tri c̣n sầu ảm đạm, như đồi núi không mây, như biển ngàn không sóng, như cánh đồng không cỏ, như khói hương đă tắt lịm tự bao giờ, những linh hồn chưa siêu thoát, c̣n ngất ngưởng.  Nơi đây Bồ Tát lập đàn sám hối, siêu sanh:  Nay đến lượt Đảng và Nhà nước phải công khai sám hối với nhân dân thành phố Huế về những hầm chôn tập thể mà quân đội và lực lượng cách mạng địa phương là tác giả.  Sám hối trước những gia đ́nh nông dân bị bức tử trong thời cải cách ruộng đất và phục hồi nhân phẩm cho gia đ́nh, con cháu họ.  Hăy tổ chức một Ngày Sám Hối Toàn Quốc để tạ lỗi và hướng vọng tới những vong linh vô tội bị chết oan, bị bức tử.  Vừa sám hối với người chết, vừa nguyện hứa lo cho người sống được sống người.�  (Tuyên cáo 93, HT Huyền Quang)

Người cộng sản có thật tâm sám hối, ḷng chí thành nguyện trừ lỗi trước, ăn năn dè dặt tội sau, để năm vóc cùng gieo xuống đất, dập đầu, quy mạng đấng Thế Tôn, hay: Xóa bỏ mặc cảm, xóa bỏ thù hằn, nh́n về tương lai và Mọi người Việt Nam, bất kể giai cấp và tầng lớp, dân tộc và tôn giáo, bất kể quá khứ trước kia ra sao, dù từng giữ chức vụ ǵ trong chế độ cũ, hăy đứng vào khối đại đoàn kết toàn dân mà Thủ tướng Vơ Văn Kiệt và ông Tổng Bí thư Đỗ Mười tuyên bố nhân dịp Tết Nguyên Đán năm nay, th́ trái lại, nhà nước CHXHCNVN ngày lại càng đi sâu vào con đường chia rẽ Tăng Ni, Phật tử các cấp thuộc GHPGVNTN (Tuyên cáo 93, HT Huyền Quang)

Lời trước ư sau bất nhất của người cộng sản Việt Nam, đă thuộc nằm ḷng luận điệu đó từ thuở c̣n trong bụng mẹ.  Họ nói bằng tay, khoa bằng chân để rồi đỉnh cao trí tuệ của họ bị lộn ngược.  Đầu trồng chuối, cẳng giơ lên trời, v́ đầu họ nặng điêu ngoa, gian xảo, thù địch, bắn giết, chôn sống và máu tanh nên đôi chân họ nhẹ hễu, bức xúc thành kiếp đọa đày của kẻ vô thân, vong xu tổ quốc.  Mộ cha không tảo, mộ mẹ không hương, chỉ biết súng đạn, gươm đao, giáo mác.  Giết! người như ngóe, thù địch phân chia là chất liệu sinh tồn của người cộng sản đỏ.

Khi tôi nh́n sư phụ tôi, hai tay bị trói chặt bằng dây kẽm quặt về phía sau, có đeo hai tấm biển viết mấy chữ Việt gian bán nước, một tấm trước ngục, một tấm sau lưng, đứng giữa sân đ́nh làng Bặt, hai bên một đoàn người tay cầm gậy gộc mác, câu liêm, bồ cào đứng canh gác.  Một nhóm người mệnh danh là quan ṭa của ṭa án nhân dân đứng trên thềm đ́nh để xử án.  Họ bắt sư phụ tôi quỳ trước sân đ́nh và cúi đầu để nghe ṭa luận tội.  Nhưng sư phụ tôi đă không chịu làm thế.  Một người từ trên thềm đ́nh bước xuống đứng trước mặt sư phụ tôi, nói: Mầy là thằng Việt gian bán nước mà c̣n ngoan cố à? Nói xong, họ đấm vào quai hàm Thầy tôi mấy cái, một ḍng máu từ miệng sư phụ tôi ứa ra, chảy theo cằm nhỏ xuống thấm đỏ tấm biển Việt gian bán nước ở trước ngực.  Lập tức họ tuyên án tử h́nh rồi đưa sư phụ tôi ra băi cỏ trước đ́nh, máu từ miệng sư phụ tôi tiếp tục chảy ra, thấm vạt áo dài, nhỏ xuống sân đ́nh.  Khi đến băi cỏ, họ vật sư phụ tôi nằm nghiêng xuống rồi một người bắn vào mang tai sư phụ tôi ba phát súng lục, lại một ḍng máu đỏ tươi phun lên thẳng tắp và sư phụ tôi chết liền tại chỗ.

Ḍng máu ấy với h́nh ảnh sư phụ tôi hai tay bị trói nằm chết trên băi cỏ máu me đầy mặt, hai tấm biển Việt gian bán nước thấm máu, hai bàn chân thấm máu, máu vương trên băi cỏ, chỗ nào cũng thấy máu (Nhận Định Về Những Sai Lầm Tai Hại Của Đảng Cộng Sản Việt Nam Đối Với Dân Tộc và Phật Giáo, H.T.  Quảng Độ, 1995, trang 19-20)

Máu! Máu mầu đỏ để nuôi trái tim, để làm sống con người từ thuở khai thiên lập địa.  Máu có từ trong mỗi con người, có trong từng tế bào, thớ thịt, giờ đây, Người hết máu, Người chết cong queo, chết trước đ́nh làng, chết trên thảm cỏ, chết vương máu đỏ như t́nh tự giống ṇi bị dập vùi tan nát.

Người cộng sản có lương tri? Có trái tim? Có khối óc? Hay chỉ có bạo hành hung hăn, giết người, hại vật tạo cảnh lầm than? Như hoa sen trong bùn, bùn có tanh hôi ô nhiễm, nhưng hương sen vẫn ngạt ngào bay khắp muôn nơi, chư Bồ Tát, bậc Thiền tăng dẫu cho ở chốn địa ngục lao lung, nhưng ḷng người thanh thản hỷ lạc như cơi Tam thiên.  Hơn 10 năm lưu đày biệt xứ, nhị vị Ḥa thượng vẫn an nhiên như nhiên, sáng, trưa, dưa muối, chiều khoai sắn lót ḷng, như hạc nội, mây ngàn, chẳng phiền, không ưu.  Thế sự có phù hư, cuộc đời có suy thịnh, nhưng tâm bất động của Chư vị Đại Bồ Tát bất tăng, bất giảm.  H́nh ảnh Ḥa thượng Quảng Độ ngồi vo gạo bên vại nước là h́nh ảnh thiền gia, nghĩa đức; xăn tay áo, quét lá rừng như Hương Nghiêm ngộ đạo.  Ai bon chen danh lợi, lên voi xuống ngựa, Ḥa thượng vẫn âm thầm qua bao ngày tháng, trồng hoa tỉa lá, tưới nước bón phân cho tùng cúc theo tháng ngày đơm bông nẩy lộc.  Ḥa ḿnh cùng thiên nhiên, tạo vật để thấy ḷng rỗng như hư không, trong như pha lê, sạch như bông tuyết.

Bếp lửa hồng Thiền sư ngồi gơ mộng, b́nh tâm không động giọt sương trong, cho lư tưởng ngàn đời, noi theo vết chân Người, Ḥa thượng đă lên đường, mang hành tŕnh ư thức tự do đi vào ḷng dân tộc, thiên thu vĩnh tận, từ đó khởi lên hương vị ḥa quang đồng trần:

Những lúc trầm tư nếm vị thiền

Lâng lâng không bợn chút ưu duyên.

Ngục thất dầu sôi thành cam lộ

Lao tù lửa bỏng hóa hồng liên.

Gông cùm giam hăm ngoài tam giới

Xiềng xích buộc ràng với cửu thiên

Sống chết vui buồn tâm tự tại

Cành dương rửa sạch nghiệp oan khiên.

(Nhận Định Về Những Sai Lầm .., Mùi Thiền, tr.  155, H.T.  Quảng Độ, 1995)

Nối tiếp ḍng sinh mệnh dân tộc và đạo pháp, vượt trùng dương ra hải ngoại, thống nhất Tăng tín đồ, thừa truyền lịch sử ngàn năm của Chư vị Tổ đức, người con Phật nơi đây đă hùng dũng đi lên như sư tử hống, gieo mầm nẩy lộc, đạo pháp được tăng long nơi viễn xứ.  Chư Tôn Đức, oai nghi đĩnh đạc như tượng vương trở về lối xưa, trăm hồng ngh́n tía nghinh xuân.  Hạt giống Đạo pháp từ đây, nơi quê người, được vun quén, ăn sâu gốc rễ, thêm cành lá xum xuê, làm cây đại thọ, cho chim muông ngàn phương về đậu, hát khúc thái ḥa.  Trên tinh thần sứ giả của Như Lai, hành việc đạo như làm nghiệp nhà, lợi ích chúng sanh như bổn phận, tất cả đều chung lo gánh vác như hạnh Phổ Hiền, Đại Thế Chí, Quan Âm và dũng mănh linh hoạt như Địa Tạng Bồ Tát, chống tích trượng, ngọc minh châu phá tan địa ngục, đưa người qua bể khổ trầm luân, về nơi cơi tịnh.

Để chia sẻ trên tinh thần lục ḥa và công hạnh lục độ Bồ Tát, cùng tất cả Chư Tôn Đức, Tăng tín đồ Phật tử nơi quê hương xa cách, ḷng nối ḷng, tay trong tay, nhất tâm chí thiết: Đảnh lễ trong từ bi quán bằng chí nguyện Ngũ trược ác thế thệ tiên nhập.  Xin nhị vị và Chư Tôn Đức chứng giám cho ḷng thành của người Phật tử Việt Nam trên khắp năm châu bốn bể ngày đêm hướng về nơi quê Cha đất Tổ.  Nơi máu xương Phật pháp đă thấm nhuần hai mươi thế kỷ, làm nên quốc thổ, thái ḥa và nhân dân từ ái.  Thế nhưng, cơn băo loạn tưởng đă thổi qua quê hương nước Việt.  Tranh chấp hận thù đọa đầy dân tộc ngót nửa thế kỷ.  Có gió to mới biết là cây vững.  Bằng chính pháp thân trong cơn lâm lụy, nhị vị Ḥa thượng tự tại mà hiên ngang tiếp nối nói lên bài thuyết pháp uy hùng mà Lịch đại Tổ sư từ thủa Luy Lâu, từ thời đại Lư Trần đến những ngày đương đại sáng ngời lửa từ bi Quảng Đức không ngừng dóng dả.  Không có bài thuyết pháp siêu âm nào mà hùng hồn hơn, mà những bức tường dày tù ngục, những ngăn cấm dữ dằn và độc ác của thế nhân có thể bịt tiếng, đàn hặc.

Không trụ, không bảo thủ, không có chỗ sở đắc, như Hạc xả không tŕ; ao hoang có nhiều nhưng ḷng hạc không lưu luyến, như đàn chim bay ngang hư không chẳng lưu vết tích, nhị vị Ḥa thượng đă tác đại chứng minh công cuộc xây dựng nền ḥa b́nh chân chính cho quê hương, xứ sở, dân tộc, đạo pháp, giống ṇi và tất cả con dân đều chắp tay nguyện cầu cho hoa t́nh thương hiện thành đại thể.  

Mùa Đông Cali, tháng 12, 1995

Kính bút,

Thượng Tọa Thỉch Nguyên Siêu (Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Văn Hoá GHPGVNTN Văn Pḥng II Hoa Kỳ)

Ta Cứ Tưởng Trần Gian Là Cơi Thật

Thế Cho Nên Tất Bật Đến Bây Giờ !

Ta Cứ Ngỡ Xuống Trần Chơi Một Chốc 

Nào Ngờ Đâu Ở Măi Đến Hôm Nay !  

Cố Hoà Thượng Thích Huyền Vi   

Đừng làm các điều ác,

Hăy làm các điều lành

Giữ tâm ư trong sạch

Đó là lời Phật dạy

Kinh Pháp Cú

 

Copyright 2005 www.thaoluanphatphap.net . All Rights Reserved.

Email To WebMaster: DươngTiêu