Chương 9. Phép Phật Nhiệm Mầu
Sau khi lạy Hồng Danh tám mươi chín vị Phật xong Ngọc Minh và Vạn Tâm tiếp đọc:
“Các Đức Phật, thường trụ trong đời, nên thương xót chúng con. Hoặc đời nầy của con, con tử vô th́, sống chết đến nay, gây nhiều tội lỗi, hoặc tự con làm, hoặc bảo người làm, hoặc thấy người làm, con vui mừng theo. Đồ vật của chùa, đồ vật của Thầy hay của các Thầy, hoặc tự con lấy, hoặc bảo người lấy, hoặc thấy người lấy, con vui mừng theo. Năm tội vô gián, hoặc tự con làm, hoặc bảo người làm , hoặc thấy người làm, con vui mừng theo. Mười điều bất thiện, hoặc tự con phạm, hoặc bảo người phạm, hoặc thấy người phạm, con vui mừng theo. Bao nhiêu tội chướng của con gây ra, hoặc có che giấu, hoặc không che giấu, đáng đọa địa ngục, ngạ quỉ, súc sanh cùng các ác thú, chốn biên địa, hạng hạ tiện, kẻ khốn cùng. Những tội chướng đáng đọa vào các nơi khổ báo như thế, nay con đều sám hối.
Nay chư Phật nên chứng biết cho con. Con lại đối trước chư Phật tác bạch rằng: „Hoặc đời nầy của con, hoặc đời khác của con đă từng bố thí, hoặc giữ giới trong sạch, nhẫn đến thí cho chim muông một vắt cơm, hoặc đă tu hạnh thanh tịnh có bao nhiêu căn lành, thành tựu chúng sanh, có bao nhiêu căn lành, tu hạnh Bồ Đề, có bao nhiêu căn lành, cho đến đă từng phát tâm vô thượng Phật trí, có bao nhiêu căn lành, tất cả căn lành đó, con đều hồi hướng về Đạo vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.“
Bao tội đều sám hối, các phước trọn vui theo và công đức thỉnh Phật, cầu nên trí vô thượng. Khứ lai, hiện tại Phật, hơn tất cả chúng sanh, công đức không thể lường, con nay xin đảnh lễ:
Trong bao nhiêu mười phương cơi nước,
Cả ba đời các Đức Như Lai,
Ba Nghiệp thanh tịnh hôm nay,
Chúng con đảnh lễ, xin Ngài chứng minh,
Sức oai thần Phổ Hiền hạnh nguyện,
Trước Như Lai khắp hiện tự thân
Mỗi thân lại hiện trần thân
Thân thân lễ khắp sát trần Thế Tôn
Trong một trần có trần số Phật
Đều thật là các bậc Thượng Nhơn
Khắp cùng pháp giới xa gần
Kính tin chư Phật, muôn phần vinh hoa
Biển âm thanh điều ḥa trọn vận
Diệu ngôn từ vô tận khắp vang
Vị lai muôn kiếp trăm ngàn
Ngợi khen Phật Đức, phước càng thâm sâu
Tràng hoa đẹp rất xinh thơm ngát
Cùng hương xoa, kỹ nhạc lọng tàn
Bao nhiêu đồ tốt trang hoàng
Cúng dường chư Phật, con toàn kính dâng
Y tối thắng cùng hương tối thắng
Với đuốc đèn, hương phấn, hương xông
Đều nhiều như Diệu cao phong
Cúng dường chư Phật, con đồng dâng lên
Tâm thắng giải mênh mông con dụng
Phật ba đời thảy cũng tin kiên
Con nương hạnh nguyện Phổ Hiền
Cúng dường chư Phật khắp miền Lạc Bang
Các tội ác xưa con lầm lỡ
Do tham sân muôn thuở gây nên
Từ thân miệng ư phát lên
Nay con sám hối báo đền lỗi xưa
Chúng sanh khắp mười phương các cơi
Hàng Nhị Thừa „có học cùng không“
Như Lai Bồ Tát rất đông
Có bao công đức con đồng vui theo
Trong mười phương có người chứng quả
Quả ban đầu là quả Bồ Đề
Con xin cung kính hướng về
Xiễn dương Chánh pháp Bồ Đề cao siêu
Các đức Phật muốn toan nhập diệt
Con chí thành măi miết ân cần
Cúi xin ở măi kiếp trần
Để cho lợi lạc khắp quần sanh linh.
Bao nhiêu phước cúng dường bái lạy
Thỉnh Phật cùng ở tại thế gian
Vui mừng sám hối được an
Con cầu Phật Đạo huy hoàng nơi nơi
Nguyện đem công đức có từ lâu
Pháp giới vô biên, con nguyện cầu
Tánh, tướng Tam Bảo nhiệm mầu
Hải Ấn Tam Muội dung vào Tục, Chơn
Biển công đức không sao kể xiết
Nay con nguyền tha thiết cầu cho
Chúng sanh nghiệp chướng quá to
Thảy đều dứt sạch buồn lo miên trường
Trí tuệ khắp sáng soi muôn cơi
Độ chúng sanh chẳng nệ mỏi ṃn
Dù cho thế giới không c̣n
Nguyện con vẫn giữ sắt son đời đời.
Nam Mô Đại Hạnh Phổ Hiền Bồ Tát Ma Ha Tát.“
Bài Kinh sám hối hôm nay như vang vọng vào tận đáy sâu tâm thức của hai chú Chánh Trí và Chánh Niệm. Đó là pháp danh mới Thầy Ngộ Đạo đă đặt cho hai chú sau lễ xuất gia tuần trước.
Chánh Trí chính là Ngọc Minh và Chánh Niệm chính là Vạn Tâm. Với hai cái pháp danh nầy chú nào cũng phải lo sách tấn tu học, phát tâm Bồ Đề và hành Bồ Tát Đạo mới kịp chuyến thuyền Lục Độ sẽ đưa người qua khỏi bể khổ trầm luân trong kiếp nhân sinh nầy. Hai chú bây giờ phát tâm như thế nầy:
„Con nay phát tâm chẳng v́ tự cầu phước báu nơi chốn Nhơn Thiên hay quả Thanh Văn, Duyên Giác, nhẫn đến các quả vị Bồ Đề tối cao, mà con chỉ phát tâm Bồ Đề rộng lớn nguyện cho chúng sanh trong pháp giới, cùng một lúc, đồng chứng nơi Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.“
Sau khi sám hối và phát tâm Bồ Đề như thế cả hai chú Chánh Trí và Chánh Niệm càng dũng mănh hơn để đi vào con đường Bồ Tát. Con đường nầy vốn chư Phật đă đi và các vị Bồ Tát đă, đang thực hiện. Có phát nguyện rộng lớn như thế, lời nguyện mới vô cùng và khiến cho chúng ta không được phép dừng nghỉ và cầu nguyện cho tất cả mọi loài và mọi người đều chứng thành Phật trí ta mới thành Phật quả chung với họ. Đó là một đại hạnh mà hai người đă phát nguyện hôm nay.
Chùa Sắc Tứ Hưng Phước bây giờ không chỉ có vẻ đẹp sang trọng bề ngoài như mọi khi, mà bên trong bây giờ đă có những chất liệu bằng Kim Cương và thất bảo trang trí. Đó là niềm tin của hai chú mới vừa được xuất gia, cũng như kết quả của những buổi giảng Kinh của Thầy Ngộ Đạo trong suốt thời gian qua kể từ khi Sư Cụ Từ Tâm viên tịch. Nhất là khi có sự hiện diện của Tịnh Hạnh Nhơn Thanh Tịnh. Riêng Thầy Ngộ Đạo cũng muốn t́m lai lịch của bà; nhưng mỗi khi đề cập đến, h́nh như bà không muốn nhắc đến và trông nét mặt bà ta có vẻ buồn. Thấy thế Thầy Ngộ Đạo cũng không muốn t́m hiểu thêm. Mấy hôm nay chỉ c̣n thấy Tịnh Hạnh Nhơn Tâm Thức lo cơm nước cho chư Tăng. C̣n bà Thanh Tịnh th́ không thấy; Thầy Ngộ Đạo mới hỏi bà Tâm Thức rằng:
- Bà Thanh Tịnh đâu rồi mà mấy hôm nay chẳng thấy ǵ cả vậy?
- Mô Phật, bạch Thầy D́ ấy ốm nặng lắm. Có lẽ Thầy nên gọi lương y để xem mạch cho bà ta.
Sau khi nghe xong Thầy Ngộ Đạo bước vội vào nhà trù, phía sau đó có căn pḥng của bà Tịnh Hạnh Nhơn Thanh Tịnh, thấy bà vẫn nằm im thiêm thiếp và như có ư đợi chờ một điều ǵ đó. Nhưng khi thấy Thầy Ngộ Đạo vào, bà bổng ̣a lên khóc nức nở và không cất lên được một tiếng nào; nhưng bà c̣n lấy tay làm dấu ra hiệu cho Thầy Ngộ Đạo rằng trong hộc tủ kia có một lá thơ, Thầy đọc xong Thầy sẽ hiểu rơ ngọn ngành.
Sau khi lấy lá thơ xong, Thầy Ngộ Đạo mang về lại pḥng của ḿnh và thong thả bóc thư ra để đọc. Nội dung như thế nầy:
Lời trăn trối
Nam Mô A Di Đà Phật.
Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát.
Nam Mô Từ Lâm Tế Chánh Tông Tam Thập Bát Thế Húy thượng Từ hạ Tâm hiệu Hưng Quốc Quốc Sư Đại Lăo Ḥa Thượng chứng giám.
Thưa Thầy Trụ Tŕ
Thật là một niềm vui to lớn cho già nầy đă gần gũi và săn sóc lo lắng cho Thầy từ lúc Sư Cụ viên tịch đến nay. Như thế già nầy cũng măn nguyện lắm rồi. V́ lẽ lúc Thầy c̣n nằm trong nôi già nầy muốn chăm sóc lo lắng lắm; nhưng miệng đời độc ác và nhơn tâm thế đạo không cho phép; nên già nầy đă nhờ Sư Cụ Từ Tâm và các Tịnh Hạnh Nhơn ở chùa nầy chăm sóc dùm cho „người mẹ đau khổ“ của thuở nào. Từ ấy đến nay cũng đă gần sáu mươi năm rồi c̣n ǵ nữa. Trong sáu mươi năm ấy lúc nào già nầy cũng ở bên cạnh Thầy nhưng Thầy đâu có biết, dầu dưới h́nh thức nào đó, già nầy cũng muốn làm tṛn bổn phận của ḿnh đối với con trẻ; nhưng lễ nghi, phong tục của ta quá khắc khe, cho nên già nầy đă lỗi đạo làm mẹ của ḿnh. Mong Thầy hoan hỷ cho.
Những khi Thầy hỏi Sư Cụ về tông tích của Mẹ Cha Thầy, già nầy muốn hiện ra để nh́n nhận; nhưng chẳng ai tin ḿnh. Nếu có nói ǵ lúc ấy th́ người đời sẽ bảo: Thấy sang bắt quàng làm họ, th́ già nầy cũng khổ lụy vào thân. Nếu nói bằng chứng để biết Thầy là con ruột của già nầy th́ nơi ngực của Thầy có một đóa sen đỏ hiện rơ trên ấy. Đóa sen ấy chính là dấu hiệu để báo cho già nầy biết Thầy không phải là một con người b́nh thường mà là con của Đạo. Do vậy già nầy mới đem Thầy gởi nơi cửa chùa cho Sư Cụ lo lắng dùm và biết đâu ngày sau Đạo sẽ nhờ được nơi Thầy.
C̣n Cha Thầy là ai th́ ngay cả già nầy cũng không biết. Nguyên là một đêm nằm mơ thấy một vị Tiên tu trên núi đă lâu năm về báo mộng cho già biết rằng c̣n chín tháng nữa già sẽ nở nhụy khai hoa và vị Tiên ấy có nói rằng: V́ bao nhiêu kiếp phải hóa sanh và kiếp nầy xin đầu thai vào nơi ta là kiếp chót. Do vậy Thầy là hóa kiếp của chư Tiên và hướng vào Phật đạo để tu hành. Việc nầy thực sự ra Sư Cụ Từ Tâm là bậc có đạo nhăn đă rơ biết hết; nhưng Ngài không nói đó thôi. Giờ đây chắc Ngài cũng đă măn nguyện là già nầy đă cận kề Thầy để lo cho Thầy trong từng cử chỉ một khi đau ốm cũng như lúc b́nh thường. Những lúc mà Tiểu Thư Mỹ Lệ quyến rũ Thầy, thật tâm mà nói già nầy ruột héo gan bầm và v́ thế mà có những cử chỉ hơi sổ sàng, can thiệp trực tiếp với Thầy. Chắc lúc ấy Thầy cũng có để ư; nhưng rồi mọi việc cũng đă qua đi, già nầy rất mừng.
Chữ Thanh Tịnh là pháp danh do một Sư Cụ chùa khác đặt cho già nầy. V́ Sư Cụ đó đă rơ đầu đuôi câu chuyện. Chứ Thanh Tịnh ǵ mà không chồng vẫn chữa. Vả lại ông ngoại bà ngoại của Thầy là những danh gia vọng tộc của triều đ́nh. Các vị nầy đâu có muốn thấy con gái ḿnh hư đốn như vậy, khi không được phép của mẹ cha, không có sự cưới hỏi mà bụng mỗi ngày mỗi lớn th́ quả là điều đáng dị nghị thuở đương thời. Do vậy mà già nầy đă tạm lánh xa gia đ́nh, lo sinh Thầy xong là về ở vậy chứ không chịu lập gia đ́nh ǵ cả. Mặc dầu hai ông bà ngoại của Thầy cứ ép uổng duyên cho con gái của ḿnh. Đó là câu chuyện của chú Tiểu Ngộ Đạo lúc mới ba tuổi đă hỏi Sư Ông Từ Tâm và muốn t́m cho ra tông tích. Th́ đây là vài hàng già nầy viết lời trăn trối để gởi lại Thầy và mong Thầy tiến xa trên con đường Phật đạo.
Gần tám mươi năm ở đời, gần sáu mươi năm sinh con, mà không nh́n mặt con ḿnh để được gọi là con, th́ đúng là một người mẹ quá xấu số và đau khổ. Tuy nhiên phép Phật nhiệm mầu nên Thầy đă được dưỡng nuôi trong t́nh thương vô bờ của Sư Cụ nên Thầy mới có được ngày hôm nay. Già nầy biết rằng, người đi xuất gia là phải cắt ái từ thân; nhưng đây là kiếp chót để mẹ con ta hiện hữu trên cơi đời nầy và một mai nếu có gặp lại cũng sẽ là nơi giải thoát ở cơi Tây Phương Cực Lạc Quốc và bây giờ mẹ thèm gọi hai tiếng „con ơi“ để mẹ sẽ vĩnh viễn đi vào cơi vô sanh ấy th́ mẹ rất an ḷng.
Người mẹ đau khổ năm nào – là mẹ của con.“
Thầy Ngộ Đạo đọc đến mỗi ḍng mỗi đoạn trong thư là như nỗi da gà lên trên toàn thân thể. Mắt Thầy mờ lệ, tay Thầy run lên, miệng Thầy há hốc. Thầy như muốn chạy lại bên mẹ ḿnh và thốt lên hai tiếng “mẹ ơi“ như ước muốn của tuổi thơ; nhưng Thầy rán đọc cho hết bức thư và Thầy chạy ngay vào pḥng của bà Thanh Tịnh, mắt bà vẫn c̣n mở và Thầy đă quỳ xuống bên giường mẹ để khóc lớn lên cho nguôi ngoai bao nhiêu nổi khắc khoải chờ trông và sau khi Thầy gọi hai tiếng „mẹ ơi“th́ bà cũng đă từ từ nhắm mắt lại và trút hơi thở cuối cùng. Thế là tiếng niệm Phật vang dội khắp đó đây: Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật. Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật. Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật. Thầy ngồi bên giường mẹ thật lâu để niệm Phật cho mẹ và mọi người có mặt trong chùa lúc đó cũng đă đến hộ niệm cùng Thầy.
Sau đó Thầy về lại liêu pḥng của ḿnh để chuẩn bị sắp đặt mọi việc tang lễ. Trong khi đó hai chú Chánh Trí và Chánh Niệm vẫn luân phiên tụng niệm hết Di Đà đến Địa Tạng rồi Lương Hoàng Sám v.v... Ngày xưa quư chú tụng, ít để ư đến lời Kinh; nhưng bây giờ họ đă và đang thấm sâu vào trong từng làn da thớ thịt, ví dụ như bài Kinh Bát Nhă họ vẫn tụng hằng ngày; nhưng sao nó không sâu sắc như hôm nay, không linh cảm như hôm nay. Có lẽ đây là nhờ tha lực của chư vị Bồ Tát, chư Phật chăng. Họ tụng lần thứ hai rồi lần thứ ba.
Kinh Bát Nhă Ba La Mật
“Khi Ngài Quán Tự Tại Bồ Tát thực hành sâu xa pháp Bát Nhă Bà La Mật Đa, Ngài soi thấy năm uẩn đều không, qua hết thảy khổ ách.
Nầy ông Xá Lợi Phất, sắc chẳng khác không, không chẳng khác sắc, sắc tức là không, không tức là sắc. Thọ, Tưởng, Hành, Thức cũng đều như thế.
Này ông Xá Lợi Phất, tướng không của mọi pháp, không sanh, không diệt, không dơ, không sạch, không thêm, không bớt, nên trong „chân không“, không có sắc, không có thọ, tưởng, hành, thức. Không có mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ư; không có sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp, không có nhăn giới, cho đến không có ư thức giới. Không có vô minh, cho đến không có già chết. Cũng không có cái hết già chết. Không có khổ, tập, diệt, đạo. Không có trí tuệ, cũng không có chứng đắc. V́ không có chỗ chứng đắc nên Bồ Tát y theo Bát Nhă Ba La Mật Đa, tâm không ngăn ngại. V́ không ngăn ngại, nên không sợ hăi, xa hẳn điên đảo, mộng tưởng, đạt tới cứu cánh Niết Bàn. Chư Phật trong ba đời cũng y theo Bát Nhă Ba La Mật Đa, được đạo quả vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Nên biết Bát Nhă Ba La Mật Đa là Đại Thần Chú, là Đại Minh Chú, là Vô Thượng Chú, là Vô Đẳng Đẳng Chú, trừ được hết thảy khổ, chân thật không hư.
V́ vậy liền nói chú Bát Nhă Ba La Mật Đa: Yết Đế, yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha.“
Bồ Tát thấy cái ǵ cũng không và đă hiểu được cái chơn không đó; nên không bị vướng mắc vào sự đối đăi. C̣n chúng sanh thấy cái ǵ cũng có; nhưng rốt cuộc là không. V́ năm uẩn như sắc, thọ, tưởng, hành, thức là những vọng tưởng của cuộc đời và của thế gian nhưng chúng ta măi cho đó là có thực; nên ta mới lụy phiền đến nó.
Tướng không của mọi pháp rơ ràng là không có sanh không có diệt, không có dơ không có sạch. Nhưng v́ tâm ta là tâm chúng sanh cho nên ta thấy có đến có đi có c̣n có mất, có xấ