|
  
Ta Cứ Tưởng Trần Gian Là Cơi Thật
Thế
Cho Nên Tất Bật Đến Bây Giờ !
“Đại ca” vào chùa
|

|
|
Nhà sư Chơn Hữu. |
|
“Có người hỏi tôi rằng rũ những thứ bụi dày đặc trong
tôi để vào chốn tu hành có quá khó không, tôi chỉ nói rằng
không có thứ bụi nào khó rũ. Vấn đề là ḿnh nhận thức về con
đường để đi như thế nào”, Chơn Hữu, một "đại ca" từng khét
tiếng ở Đà Lạt, giờ b́nh thản trong tấm áo nhà Phật, tâm sự.
Có người cho rằng cuộc đời của Tỳ kheo Chơn Hữu (chùa
Định Quang, Thừa Thiên - Huế) như dẫn chứng một cách trực
tiếp và chính xác cho câu tục ngữ: "Đi với bụt mặc áo cà sa,
đi với ma mặc áo giấy", nhưng tôi không nghĩ thế. Và ngay cả
anh cũng chỉ đơn giản rằng, một thời gió bụi dù đă xếp yên ở
quá khứ, nhưng đôi khi nghĩ lại vẫn thấy kinh sợ.
Cậu học tṛ giỏi văn và máu “yên hùng nhí”...
Thời học phổ thông, cậu học tṛ Huỳnh Thiện Hữu mê văn
lắm. Suốt quăng thời gian học cấp I, Hữu thường xuyên có mặt
trong các kỳ thi học sinh giỏi văn thành phố Đà Lạt. Nhưng
những năm cuối cấp II, những trang văn cứ thưa dần, thay vào
đó là những tṛ quậy phá của một cậu bé mới lớn thích xưng
anh, xưng chị với đám bạn cùng trường.
Hữu cùng những “yên hùng nhí” tập trung thành một hội
quậy phá trong trường và rất hài ḷng với việc đó. Rồi đánh
nhau, rồi bỏ học... Dù một năm không biết mấy chục lần mẹ
phải đi “họp phụ huynh”, dù những trận đ̣n thập tử nhất sinh
của người cha nhưng không thể ngăn nổi cái bản tính ngang
ngạnh của Hữu.
Học dở cấp III th́ Hữu bỏ học bắt đầu kiếp giang hồ,
ấy là vào năm 1987 khi Hữu tṛn 16 tuổi. Hữu trở thành thành
viên của băng “Ánh sáng”, một băng chuyên “làm luật rừng” ở
các vũ trường và tổ chức những lần đua xe quên đời ở Đà Lạt.
Băng này chừng 20 đến 30 người, là những thanh niên có chút
vơ nghệ cộng với máu liều.
Thời gian này, Hữu và đồng bọn của ḿnh thường đến các
vũ trường chơi bời và đánh gục những kẻ nào dám “qua mặt”.
Sau những cuộc ẩu đả là sự “lên ngôi” để từ đó có thể “giải
quyết những mắc mớ nếu ai đó cần đến”. Hồi đó, địa bàn hoạt
động chính của “Ánh sáng” là vũ trường Minh Tâm, vũ trường
Hải Sơn với những chức năng chính như bảo kê và đánh mướn.
|

|
|
Tác phẩm ảnh tâm đắc
nhất của nhà sư Chơn Hữu. |
Trong đó, một công việc thường làm của Hữu là “bênh
vực” những cô vũ nữ khi họ cần. Lúc này, vũ nữ nhảy múa tại
các vũ trường vẫn đang là lén lút. Biết điểm yếu đó, nhiều
cánh mày râu sức dài vai rộng nảy ư định tống tiền. “Ánh
sáng” đă giải quyết được khá nhiều vụ như vậy và cũng đă
kiếm được “lợi nhuận” không nhỏ từ sự hậu tạ. “Những lần ấy,
băng chúng tôi có được một số tiền kha khá để ăn chơi. Nhưng
đôi khi tôi sợ sự lạnh lùng của một số đồng bọn. Họ sát phạt
đối phương một cách không thương tiếc” - Chơn Hữu nói.
Trên tay anh vẫn c̣n vết thương của lần anh đỡ đ̣n cứu
đối thủ trước sự “lạnh” ấy. Một lần, có cô vũ nữ bị chồng cũ
từ TP HCM lên dọa nếu không đưa tiền sẽ “thanh toán êm đẹp”.
Và gă chồng đó đă thuê nhóm giang hồ ở quận 4 lên tận Đà Lạt
để “hỏi han” người vợ cũ. Khi tới nơi, cánh giang hồ Đà Lạt
đă chuẩn bị tinh thần “nghênh chiến”. Kết quả là “đội khách”
thất bại thảm hại. Kẻ cầm đầu bị một đồng bọn của Hữu chém
tới tấp. “Tôi đă hứng cho đối phương nhát chém cuối cùng.
Bởi tôi biết, nếu tôi không làm vậy th́ người kia đă mất
mạng”.
Những đêm trăng ở cánh rừng Tà In của kẻ bị mẹ “từ”
Đời Hữu cứ thế, những cuộc chơi và những cơn say.
Ngoài thời gian quậy ở vũ trường, Hữu thường tổ chức đua xe.
Hữu có chiếc 67 từng được mệnh danh là “hung thần đường đua”
ở Đà Lạt và thường thuê người kiếm tiền bằng những cuộc đua
tốc độ tử thần. Chiếc xe ấy chưa một lần thất bại và đă mang
về cho Hữu những khoản “thu nhập” lớn.
Ở ngoài, Hữu là một “đại ca”, nhưng khi về nhà, anh
chưa từng dám căi mẹ. Có những hôm về muộn, Hữu chỉ đi khe
khẽ không để mẹ thức giấc. Bố mất v́ tai nạn, một ḿnh mẹ
nuôi mấy anh em Hữu ăn học. Đôi khi Hữu vẫn lờ mờ nghĩ tại
sao các em ḿnh chăm chỉ học hành thế, c̣n ḿnh anh cả lại
chẳng ra ǵ, nhưng rồi những cám dỗ vẫn che khuất câu trả
lời. Mẹ đă từng khuyên ngăn Hữu nhiều nhưng những cuộc chơi
không thể dừng lại. Chỉ c̣n một cách mà mẹ có thể làm với
Hữu: từ con!
Hữu ra khỏi nhà cũng là lúc tách khỏi băng “Ánh sáng”
để lập một băng mới, kéo nhau lên băi vàng Tà In để hoạt
động. Giữa chốn rừng sâu núi thẳm ấy, băng của Hữu đă thể
hiện “đẳng cấp” ngay từ đầu để kiếm những chỗ đất “màu mỡ”
có thể mang lại nhiều thỏi vàng như ư. Cũng từ đấy, Hữu
không về nhà nữa.
Câu chuyện của Chơn Hữu trong 4 năm ở Tà In
(1990-1993) không có nhiều đánh đấm và vết máu. Anh tới khu
rừng này ngoài máu liều sẵn có của một kẻ giang hồ, bên tay
c̣n chiếc máy ảnh. Những lúc rảnh rỗi, Hữu thường vác máy đi
chụp dạo. Có khi nổi hứng, Hữu xách máy ảnh về Đà Lạt chụp
thuê cho khách du lịch dù số tiền kiếm được không nhiều như
đi đăi vàng. Những ngày tháng ấy, Hữu chán dần cảnh sống
giang hồ nhưng không biết làm sao để thoát khỏi nó.
Và những đêm trăng rất sáng, gần 20 kẻ giang hồ dắt
nhau lên sườn đồi nằm ngắm trăng. Hữu nói với mọi người: “
đi học một cái nghề như sửa xe máy, sửa vô tuyến... Chúng ta
vẫn c̣n sức khỏe...” th́ gặp nhiều sự phản ứng khác nhau.
Có người khao khát về lại, nhưng có kẻ lại lư sự rằng,
cuộc đời có được bao lâu. Biết bao đêm trăng như vậy với
những câu chuyện không đầu không cuối, và những thành viên
trong nhóm làm vàng “quy hàng số phận” dần để trở về với
cuộc sống giản dị nhưng lương thiện...
Sau 3 năm ở rừng, Hữu bị sốt rét nặng. Suốt 3 ngày nằm
mê man, anh được những “đồng sự” trong nhóm đưa về Bệnh viện
Đa khoa tỉnh Lâm Đồng. Trong cơn mê sảng, anh mơ thấy mẹ đi
chùa cầu phúc cho anh, tay mẹ lần từng viên tràng hạt. Anh
choàng tỉnh. Ngay bên cạnh, mẹ ngồi đấy, lặng lẽ quạt cho
Hữu. Phía trên tủ thuốc là một tô cháo để sẵn. Khi Hữu mở
mắt, mẹ chỉ nói: "Con ăn cháo cho chóng khỏe”. Thực ra, nói
là “từ con” nhưng mẹ vẫn theo dơi từng đường đi nước bước
của Hữu.
Không có thứ bụi nào khó rũ...
“Tại sao tôi đi tu? Đă có lúc tôi hỏi
ḿnh đâu là lư do chính. Có người hỏi tôi rằng rũ những thứ
bụi dày đặc trong tôi để vào chốn tu hành có quá khó không,
tôi chỉ nói rằng không có thứ bụi nào khó rũ. Vấn đề là ḿnh
nhận thức về con đường để đi như thế nào”.
Chơn Hữu nói và bắt đầu câu chuyện từ
số phận hai người bạn thân của anh, là hai “đại ca” với hai
kết cục quá bi thảm.
Người thứ nhất là Tuấn, tay giang hồ
đẹp trai hiếm thấy ở thành phố sương mù. Tuấn quen anh và
chơi với anh từ một cuộc thanh trừng lẫn nhau. Một lần đụng
độ, Hữu suưt bị Tuấn cho về... bên kia thế giới. Trong lần
ấy, “số” của Hữu đă bị lùi so với Tuấn (ở Đà Lạt, “đại ca”
này hạ được “đại ca” kia là đă được nâng lên một “đẳng cấp”,
hay c̣n gọi là “số”). Nhưng với máu hiếu thắng của một kẻ
vốn hiếu thắng từ nhỏ, Hữu quyết định phục thù và anh đă trả
thù được, vào một tối sau khi rời vũ trường. Với tham vọng
ban đầu là giành lại những ǵ đă mất, không ngờ, sau cuộc
thanh trừng thứ hai, Tuấn đă rất phục và coi Hữu như anh em.
Khi bắt tay với nhau rồi, Hữu thấy
Tuấn là một người bạn rất trung thành, hết ḷng v́ bạn. Có
nhiều phi vụ cần “giải quyết”, họ cùng hợp sức. Có đồ vật ǵ
Tuấn quư, nếu Hữu thích, Tuấn tặng cho bằng được. Nhưng có
một điểm hai người không gặp được nhau, là Tuấn th́ lạnh
lùng đến mức tàn nhẫn, c̣n Hữu vẫn c̣n chút lương tâm trong
những lần triệt hạ đối phương. Vết sẹo Hữu c̣n mang đến hôm
nay khi đỡ cho tay giang hồ quận 4 vừa nhắc ở trên, tác giả
chính là Tuấn.
Nhà Tuấn có 3 anh em trai đều là những
người có gương mặt đẹp như vẽ, và cũng đều là những bậc
giang hồ. Bố mất sớm, một ḿnh mẹ Tuấn lao đao lo chuyện áo
cơm cho các con. V́ không chịu nghèo, Tuấn đă sa chân vào
chốn giang hồ và t́m cách “vươn lên” bằng những lần đâm
chém. Điều đó, Tuấn đă làm được, và cũng từ đó Tuấn càng
lạnh lùng và ngang ngược.
Một lần, Tuấn căi cọ với em ḿnh rồi
đánh em một cách vô lư. Người em, v́ sĩ diện của một kẻ
giang hồ, đă tự giải quyết mối hận với anh bằng cách uống
thuốc độc tự tử. Bị dày ṿ lương tâm về cái chết của em,
Tuấn đă t́m đến với chai thuốc. Người em trai thứ ba thấy
hai anh thê thảm vậy, không đủ bản lĩnh để sống nữa. Chôn
cất xong 3 người con, mẹ Tuấn t́m đến cái kết cục như ba
người con xấu số...
Từ thảm cảnh ấy, Hữu nghĩ đến mẹ ḿnh
rồi anh khóc như một đứa trẻ. Rồi anh tạm xa dần cuộc sống
giang hồ để đi làm nghề chụp ảnh và hướng dẫn khách du lịch.
Nhưng ở đó, vẫn lại là một thứ giang hồ khác, buộc phải tồn
tại khi mỗi người muốn kiếm tiền cũng đành phải xưng hùng
xưng bá ở địa bàn hành nghề của ḿnh.
Người bạn thứ hai là Duy, một công tử
con nhà giàu, nổi tiếng v́ liều lĩnh nhưng cũng nổi tiếng v́
chơi đẹp trong giới giang hồ Đà Lạt. Duy nổi tiếng như cồn
về vụ một ḿnh một cây mă tấu đă hạ gọn một băng nhóm với
“số” khá cao chỉ v́ dám đụng đến mấy “đệ” của anh ta. Từ đó,
Duy quy tụ khá đông những đám thanh niên choai choai có máu
liều lĩnh để tập trung quyền lực của ḿnh. Duy và Hữu gặp
nhau ở sự “chơi đẹp” cộng với chất liều lĩnh.
Nhưng Duy càng ngày càng chứng tỏ máu
chơi của ḿnh ở mọi phương diện. “Đại ca” đ́nh đám này, đă
phải mang trong ḿnh mầm bệnh vô phương cứu chữa - AIDS.
Qua cái bi đát trong số phận của hai
người bạn, Hữu chán chường và quyết vác máy ảnh đi lang
thang, rồi về Huế, quê hương của anh để giải tỏa những căng
thẳng, bế tắc. Năm đó, năm 1999, khi anh về cũng là lúc cả
thành phố cổ tang thương trong “cơn đại hồng thủy”, anh càng
thấm thía nhiều hơn về sự sống, cái chết và những nỗi khổ
giữa cuộc đời. Anh tính quay trở lại Đà Lạt để chụp ảnh và
làm hướng dẫn viên một cách lương thiện, nhưng anh đă đi quá
xa những ǵ ḿnh nghĩ.
Đọc sách báo, anh biết có một ngôi
chùa khá thi vị, đó là Huyền Không Sơn I thượng do sư Minh
Đức trụ tŕ. Đây là một ngôi chùa khá yên tĩnh, vắng vẻ nằm
trên một ngọn núi thuộc huyện Hương Trà. Một ngôi chùa từng
được biết đến như một Trung tâm triển lăm thư pháp Hán và
Quốc ngữ; triển lăm tranh, ảnh nghệ thuật và là nơi để giới
văn nghệ Huế đàm đạo văn thơ. Ngôi chùa này, cũng có rất
nhiều người đến đây làm lại cuộc đời như có gă họa sĩ từ Hà
Nội vào đi tu để cai nghiện.
Hữu như nhận ra con đường của ḿnh.
Chỉ có một cách duy nhất, là phải rũ bằng hết những thứ bụi
bặm của bao tháng năm chốn giang hồ vấy bẩn, đó là vào chùa.
Phải, chỉ có vào chùa!
Vị sư yêu cái đẹp
Lúc đầu gặp sư Minh Đức, Hữu chỉ nghĩ
rằng ḿnh chỉ nên là một tiểu thừa làm công quả, nếu có
duyên tu th́ theo đường tu, không th́ chọn một con đường
khác. Sư Minh Đức nói rằng, nếu ḷng đă quyết th́ con có thể
xuất gia, nếu chưa th́ tùy con chọn lựa... Hữu đă xuất gia
từ thời điểm ấy.
Vào chùa, anh thấy ḿnh như được trở
về với thời thơ ấu trong trẻo. Tất cả mọi sự tĩnh lặng,
những tiếng gơ mơ hằng đêm gợi trong anh h́nh ảnh mẹ, v́ mẹ
anh cũng là một phật tử. Khi anh đi tu, mẹ không hề biết,
đến khi nhận được thư anh mẹ mới hay. Trong lễ thọ giới, mẹ
có ra chùa. Mẹ ngồi để anh lạy ba lạy báo hiếu. Khi ngước
mắt nh́n lên, nước mắt mẹ đă lăn dài trên khuôn mặt lặng im
như một pho tượng. Vậy là mọi thứ đă an bài.
Những h́nh xăm chi chít trên cơ thể,
anh đă phá bằng tia lade, đến bây giờ vẫn c̣n những vết sẹo
lớn. Trong các h́nh xăm ấy, anh chỉ giữ lại h́nh một cành
hoa hồng ở phía vai bên trái, để nói rằng, cái đẹp vẫn luôn
hiện hữu trong anh dù số phận có thăng trầm ra sao. Kinh sợ
là thế, và thú vị là thế - những dấu vết một thời...
Gần hai năm sau, Hữu về thăm nhà với
tấm áo vàng nhà Phật, tên gọi cũng không c̣n là Huỳnh Thiện
Hữu nữa mà là sư Chơn Hữu. Thực ra, anh về c̣n v́ một lư do
nữa, là Duy, người bạn giang hồ năm trước muốn gặp anh một
lần cuối cùng. Hồi anh ở chùa, Duy có ra thăm trong một
trạng thái mệt mỏi chán chường và nỗi căm giận muốn trả thù
đời. Anh đă dùng giáo lư nhà phật khuyên răn, Duy đă nghe và
sống rất thanh thản với phần đời c̣n lại. Hôm anh đến, Duy
đă không c̣n h́nh ảnh của một tay chơi năm nào mà chỉ như
một bộ xương nằm dính chiếu.
Chơn Hữu tặng Duy một pho tượng nhỏ,
anh ta cung kính nhận và đặt lên đầu. Sau đó, Duy đồng ư để
Chơn Hữu truyền tam quy và ngũ giới để thành một phật tử rồi
giảng cho Duy một thời pháp ngắn về ư nghĩa Tam Bảo. Chia
tay, Duy cười rất b́nh an. Một thời gian sau, Duy đă thanh
thản ra đi, trên tay vẫn cầm pho tượng Phật.
Khi tu hành, Chơn Hữu bắt đầu dành
thời gian để làm thơ, viết văn như để đi tiếp con đường của
cậu học tṛ mê văn Trường Quang Trung thuở nào. Anh c̣n
trồng phong lan, và hiện ngôi chùa Định Quang như một “bảo
tàng” lan rừng với hơn ngh́n khóm. Anh cũng dốc ḷng cho
những bức ảnh nghệ thuật.
Những khi rỗi, người ta thường thấy có
một vị sư áo vàng cầm máy ảnh đi sáng tác. Anh đă đứng trên
những đỉnh thác để chụp lại những khoảnh khắc hung dữ của
con nước, đă ngả ḿnh sát mặt nước để chụp ảnh những bông
sen mùa hạ một cách mạo hiểm. Anh nói, ra từ chốn giang hồ,
anh giữ lại cái bản lĩnh để sáng tạo nghệ thuật...
Hiện ở Huế, Chơn Hữu là một trong
những gương mặt hiếm hoi chụp ảnh nghệ thuật rất đẹp. Anh đă
có một số cuộc triển lăm ảnh cá nhân được đánh giá rất cao.
Bức ảnh mà anh tâm đắc nhất trong một thời gian dài cầm máy
của ḿnh là h́nh ảnh một vị sư đang rửa chân bên hồ, cạnh
những bông hoa súng ngoi lên từ bùn đất như rũ bỏ hết những
bụi bặm của cuộc đời mà không phải ai cũng dễ dàng rũ bỏ
được...
21/04/2007
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
Ta Cứ Ngỡ Xuống Trần Chơi Một Chốc
Nào
Ngờ Đâu Ở Măi Đến Hôm Nay !
Cố Hoà Thượng Thích Huyền Vi
Đừng làm các điều ác,
Hăy làm các điều lành
Giữ tâm ư trong sạch
Đó là lời Phật dạy
Kinh Pháp Cú
Copyright 2005 www.thaoluanphatphap.net . All Rights Reserved.
Email To WebMaster:
DươngTiêu
|