|
Tâm bút by Toại Khanh
DƯỜNG NHƯ CÓ LẼ
Có người nói học mà không tu thì
giống cái bị đựng sách, tu nhưng không chịu học
thì là tu mò. Câu nào cũng đúng, đáng xem là
khẩu quyết chốn tòng lâm. Nhưng một ngày bỗng
nhiên tôi thấy hình như chỉ hai câu đó thì vẫn
còn thiếu chút gì đó, tạm thời không nghĩ ra
được. Lẽ nào còn sót câu thứ ba ?
Chiều nay một email từ Việt Nam gửi
sang kể cho nghe dăm chuyện vặt rồi thì một câu
xanh dờn, lạnh ngắt: Lúc đó tui chỉ muốn dộng
ổng một cái cho biết thân. Người viết email kia
là một vị có tiếng uyên thâm đạo học, từng tu
núi tu non chứ chẳng vừa. Tôi đọc email đó rồi
nhớ lại chuyện của tôi. Đâu đó tự đáy lòng, tôi
vẫn đôi lúc tự cho mình hiểu chút Phật pháp. Vậy
mà sân si trong lòng tôi chiếm hơn phân nửa thời
gian mỗi ngày. Thậm chí có lúc tôi còn nghĩ giá
không biết Phật pháp gì hết thì trong nhiều
trường hợp tôi đã không nổi điên đến mức đó. Vậy
tôi phải hiểu sao về cái email kia, rồi cả
chuyện của tôi ? Nói thiệt, gần tháng nay ngày
nào tôi cũng kiếm một chuyện vớ vẩn nào đó để
viết mấy chữ đăng lên Internet cho vui lòng một
bà Phiếu Mẫu từ ngàn dặm (chẳng hề vì lý tưởng
cao siêu nào hết). Nhưng có ít nhất ba ngày,
cách nhau xen kẻ, tôi chỉ muốn quẳng cái
Computer ra đường chỉ vì một cuộc gọi điện thoại
hay dăm cái email của vài người chẳng chịu mất
thời giờ một mình. Chiều nay cũng thế. Vậy thì
vấn đề nằm ở đâu chứ ? Uyên thâm Phật học như ai
kia nhưng dễ bị thiên hạ chọc giận, nhiều khi
chỉ tiếng ho hen từ mấy bà tám dư hơi giỏi khóc
nhè, vậy mà hào khí trượng phu gì đó lập tức
bay biến nhanh hơn son phấn gặp mồ hôi. Đó có
phải là dối thế gạt người không chứ !
Rồi kẻ dở tệ như mình thấy thế càng
có cớ vin vào để sân si. Hỏng tuốt. Tôi chán đời
quá, vào nằm trở trăn một lúc rồi thì nhắm chịu
không thấu, bèn trở bộ bước ra Closet lôi ra cái
bao tải đựng một mớ DVD thập cẩm Tây Tàu của một
người quen tặng lại khi dời nhà. Lục lạo một lát,
đây rồi. Kung-Fu (võ Tàu), được lắm, ông đang
sùng đây, đập cho khỏe vào, rồi đi chết đi. Ô
hay, một chú tiểu tuổi chừng lên mười, vóc người
nhỏ gọn mà nhanh như sóc. Cây trường côn trong
tay chú ngó mới lạnh người: Vun vút, ẩn hiện,
chập chờn ma ảnh. Ăn một cây côn kiểu đó má nhìn
không ra. Tôi khoái quá, quên hết sân si, bật
người nhổm dậy, dán mắt vào màn ảnh, quên thở.
Rồi thì một cô phóng viên người Mỹ thì phải, tới
hỏi chuyện thầy trụ trì. Cô nói quen nhìn trẻ
con Tây Phương nung núc bơ sữa nên không thể
tưởng tượng một cậu bé Á Châu tuổi mới chừng đó
mà nội lực kinh hồn đến vậy. Cô vừa xuýt xoa
khâm phục vừa trộm nhìn chú tiểu kia với chút
thương cảm như thầm hỏi con cái nhà ai mà sớm
khổ nhọc đến vậy. Thầy trụ trì trước sau chỉ nói
mấy câu cùng một ý: Chịu được khổ nhỏ thì gặp
khổ lớn có thể chịu nổi và chuyện gì khó đến mấy
cũng có thể làm được nếu yêu nghề và kiên trì.
Hay cho câu nói đó. Đời đạo đều giống
nhau, không thiết tha yêu nghề ? Vất đi. Không
cần cù khổ luyện ? Vất đi. Vừa gặp chuyện nhỏ đã
thối chí chùn bước ? Vất đi. Đường đời mênh mông,
bí ngõ này thì tìm lối khác mà đi, miễn sao
không lệch hướng đã nhắm. Ngưu tầm ngưu, mã tầm
mã. Mình chẳng chung nhóm với kẻ bất đồng thì
đường ai nấy đi, đừng lắng tai chong mắt nghe
nhìn về phía họ. Vì những thứ khó ngửi nhất
thường từ hướng đó đi ra. Tin Phật nói đúng mà
chẳng chịu khổ công thực tập lời Ngài thì ngàn
đời bơi lội rã tay trên sóng nước trầm luân.
Hình như câu khẩu quyết thứ ba có thể thêm vào
là dầu học hay hành gì cũng phải khổ luyện bằng
tấc dạ yêu nghề. Đạo nghiệp giải thoát không
phải là một trái sung nằm sẵn đâu đó để rớt vào
miệng kẻ mộng du ! |