|
Thấp thoáng thuyền trăng đậu bến mơ
Véo von sáo trúc vọng lầu thơ
Người xưa cưỡi hạc đi biền biệt
Bỏ
lại lầu hoang dấu bụi mờ
Hoàng hạc về đâu, vút cánh bay
Thi nhân cạn chén, tỉnh hay say
Ngàn năm lăng đăng vầng mây trắng
Thổn thức hồn thơ mắt lệ đầy
Rừng xưa lá biếc thắm ven sông
Lơ
lửng thuyền câu dạt cuối ḍng
Bến cũ đồng thơm xanh cỏ mịn
Chập chờn cố quận ngẩn ngơ trông
Viễn khách đường xa tạm ghé qua
Lầu thơ chênh chếch bóng trăng tà
Hạc vàng bay khuất trời miên viễn
Thi sĩ ôm thầm giấc mơ xa
Bảng lảng mây trôi trắng xóa màu
Trời buồn lất phất hạt mưa ngâu
Người xưa có nhớ ngày nay nhỉ ?
Khói sóng đong đưa giục khách sầu
|