Hắn và Tôi!
Truyện ngắn: NguyênTịnh-Bảo Phán.
Hiệu Đính: Cư Sĩ Tuệ Kiên.
Tôi!
Chương 1:
Ngày 2 tháng 7 năm 2006…
Mặt trời chiều, hoàng hôn đỏ lên ửng hồng,
những tia nắng le lói c̣n xót lại như cố len lỏi vào cánh
cửa sổ vào pḥng báo hiệu màn đêm đang từ từ buông xuống.
Tôi cảm thấy nhức đầu và mệt mỏi, buông quyển kinh Pháp Cú
của Hoà Thượng Thích Thiện Siêu xuống và bước lại bàn làm
việc computer, tôi check email, login lên paltalk và nghe
tiếng cười vang của mọi người trong room thảo luận Phật pháp…sao
tôi cảm thấy lạc lơng và chơ vơ giữa cuộc đời hư aỏ này, tôi
tâm sự vài câu với chị Châu Oanh nhưng lại cảm thấy mệt mỏi
và lại logout….Dưới nhà tôi nghe tiếng hát văng vẳng xa xôi
cuả Nguyễn Hưng trong môt video mà mẹ tôi đang coi“Thiên
đàng tôi đă mất…. mới biết thương đau, đời tôi sẽ ra sao khi
không c̣n em bên ta…” bài hát khá quen thuộc, h́nh như tôi
đă đàn qua một lần, bất chợt tôi mỉm cười và nhớ lại những
kỷ niệm êm đẹp hồn nhiên vào những ngày c̣n trong trường Đại
học và chơi trong ban nhạc, cũng những bài hát quen thuôc đó
nhưng sao bây giờ lại khác quá, tôi cảm thấy chán chường và
tâm hồn không c̣n rạo rực như thưở nào, cái thưở “Tuổi học
tṛ mơ mộng ấy”… sau hơn một tháng đi chơi tại Texas, San
Antonio, Dallas, Houston, đi thăm chuà chiền vùng cao bồi
trung tâm nước Mỹ, để tránh xa cái không khí ồn ào nhộn nhịp
của Las Vegas, nỗi buồn tôi như vơi bớt khi nói chuyện với
một người chị như chị Châu Oanh, Ni Sư Như Thủy một người
thầy, tôi đă từng gặp qua tại Quảng Hương Già Lam khi tôi
c̣n chạy loanh quanh bên thày Tuệ Sỹ, cô Trí Hải và thày Lê
Mạnh Thát. Và c̣n nữa mới đó mà mau quá, tôi có cảm tưởng
h́nh như tôi vẫn c̣n nghe tiếng cười vui vẻ của cô chú Tuệ
Kiên Từ Hà và Nhóm Phật Tử Đạo Tâm với các bạn tràn đầy sinh
lực lạc quan tuổi trẻ.
Tiễn bạn
Khách viễn phương rồi, ta ở lại,
Thuyền trôi, bến nước ngậm ngùi theo.
Vườn sau ra hái hoa cúng Phật,
Dâng hương khói toả, ư nhiệm mầu…
Tâm sự buồn vui với bạn hiền,
Vô cùng hạnh phúc, cảnh đoàn viên!
B́nh trà c̣n chút hương phai nhạt,
Ta uống cho t́nh măi như nhiên…
Tiễn bạn hôm qua, chiều nắng đẹp,
Tối buồn đọc sách suốt đêm thâu.
Mong bạn thứ tha ḷng chật hẹp,
Tâm t́nh chưa thoả, đă xa nhau!
Ta ở lại đây như thuở đầu,
Tư duy cuộc sống chẳng bền lâu.
Quán trọ đi về, không lưu dấu,
Vô thường ngẫm lại, có ǵ đâu…
Tuệ Kiên
May 23, 2006
Kư ức tôi chập chờn những h́nh bóng xa xôi,
tôi thầm nghĩ một câu nói của Đức Phật Thích Ca: “ḍng sông
Hằng cách đây hai mươi năm và ḍng sông Hằng bây giờ có ǵ
thay đổi không?” khi Ngài dạy các đệ tử… Hai ngày làm việc
mệt mỏi với New Project, tưởng chừng đă quên được sự trống
vắng xa lạ hiện hữu trong tâm tôi… nhưng chiều nay, một buổi
chiều gần ngày lễ Độc Lập 4th of July của nước Mỹ,
cơn buồn man mác lại ập đến, có phải “người buồn cảnh có vui
đâu bao giờ”… căn nhà tầng dưới xây thêm một Master Room cho
mẹ tôi làm căn nhà h́nh như quá lớn, rồi như lại kéo dài môt
nỗi buồn không gian bất tận cứ kéo dài măi trong tâm trí tôi.
Đă có nhiều lần tôi cố gắng tự nói với ḷng “Buồn ơi , ta
xin chào mi…” nhưng đâu đó lại văng vẳng bài hát “ How Can
You Mend A Broken Heart?” của ban nhac Bee Gees… Tôi là ai?
Tôi tự hỏi câu này biết bao lần nhưng không tài nào t́m được
câu trả lời… bạn đọc có lẽ cho rằng “tôi điên” lại cứ suy
nghĩ vớ vẩn. Ừ th́ cứ cho là như vậy đi, người điên họ cũng
có một thế giới riêng của họ làm sao ḿnh biết được, phải
vậy không bạn đọc?…Tôi là ai ? Là một nhà nghiên cứu toán
học, một tay đàn nửa mùa, một Phật tử thuần thành, một giọt
mưa vô t́nh như nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên mô tả: “thà như
giọt mưa, vỡ trên mặt em, thà như giọt mưa, rơi trên tượng
đá… có c̣n hơn không..có c̣n hơn không”, hay tôi đă điên
thật sự như chú Bùi Giáng lang thang khắp phố phường Sài G̣n
vào cuối thập niên 1980, tôi nhớ lại nụ cười hiền hoà của
chú Vĩnh Hảo khi dến thăm gia d́nh ông bà nội tôi tại Santa
Ana, không biết đằng sau câu chuyện Thiên thần Nhỏ Bé mà chu’
viết, chắc chú cũng có một nỗi buồn xa vắng nào đó…. Hừ tôi
lại ch́m vào hoang tưởng tâm phóng dật nữa rồi, làm sao định
tâm đây thưa chị Liễu Pháp, những bài học chị dạy em sao
không vào đầu được, giọng nói hiền hoà “nhà quê” của chị Nhị
Độ Mai đâu đó lại vang lên: “Ráng tinh tấn tu hành đi em…”
Am I depressed? Chị Châu Oanh? Who I am? 22 năm trời trên xứ
Mỹ mang cả 1 đống bằng, bây giờ tôi sao cảm thấy thật chán
chường và mệt mỏi ở độ tuổi gần 39 vào ngày 26/7/2006 này.
Tại sao chị Liễu Pháp lại vui vẻ và sống trong an lạc, tuy
chị sinh cùng ngày tháng năm với tôi nhưng chỉ cách nhau 12
tiếng? Phải chăng cuôc đời có một định mệnh, hay cái mà
chúng ta gọi là Nghiệp từ Tiền Kiếp trong Phật giáo… Tại sao
và tại sao ? C̣n nữa cái gọi là: “Duy Tuệ Thị Nghiệp” sao mà
rắc rối quá….
Nh́n đồng hồ mới đây mà đă 9:34 tối, thời
gian không chờ đợi ai, cơn đói bụng làm tôi sực nhớ rằng cả
ngày nay làm viêc mệt mỏi tôi chưa ăn một miếng ǵ… Tôi đói
bụng qúa, thực tế hiện tại lại trở về bên tôi… Bạn đọc có lẽ
cảm thấy tức cười v́ những suy nghĩ vớ vẩn của tôi… Nhưng
thực sự là vậy đó sau những giấc mơ, những đau khổ, những
mộng tưởng, rồi chúng ta phải đối đầu với thực tế… Có phải
vậy không bạn đọc?
…………..
Hắn!
Chương 2
Ngày 3 tháng 7 năm 2006……
… Hắn lạnh lùng đưa mắt nh́n đám khán giả
quay cuồng theo điệu nhạc Twist của bản nhạc “60 năm cuộc
đời”, và nhếch môi cười khẽ nh́n Phương đang lắc lư theo
nhịp điệu trống dồn dập và Dzũng đang bấm hết ga những hợp
âm một tay trên và một tay dưới với hai chiếc keyboards láng
bóng được lau chùi kỹ càng, Ji Kang một thành viên chơi
guitar lead người Đại Hàn đang say mê đi những nốt nhạc thật
lắc léo với ngón tay điêu luyện, cô bé sinh viên Jennifer
Trang đang cố gắng diễn tả bài hát với một phong cách thật
tự nhiên. Ánh đèn vũ trường Kim Sơn mờ ảo đủ màu sắc, khói
thuốc toả dày đặc, tiếng cười nói ồn ào, kèm theo tiếng chửi
thề của đám thanh niên trẻ say mèm với hàng chục chai beer
trên bàn, thỉnh thoảng làm hắn ho sặc sụa v́ khói thuốc và
mù́ men rượu. Ở thành phố Las Vegas này, những đêm ca nhạc
khiêu vũ cuối tuần có lẽ là một trong những thú vui cho cộng
đồng người Việt tụ hợp lại giải sầu, tán gẫu, thay v́ phải
vào các ṣng bài để cúng dựng cho các tập đoàn, ông chủ
casino, để rồi sau đó ngày mai lại bắt đầu cắm cổ làm việc
chờ tiền lương tháng tới hoặc mong tiền “tip” của khách chơi
bài để rồi lại trở lại làm công việc cúng dường casino như
thường lệ. Tiếng Bass của hắn đi dều đặn như một quán tính,
hắn đă quá quen thuộc với những bài hát này, quen thuộc như
cuộc đ̣i lên hương như diều gặp gió của hắn. Hắn làm việc
cho một công ty không lớn lắm tại Las Vegas, nhưng hắn có
thể ra về bất cứ lúc nào khi cảm thấy mệt mỏi, đôi mắt đỏ
ngầu v́ những đêm thức trắng liên tục tại vũ trường, những
cuộc ăn khuya cuả ban nhạc kéo dài tới sáng ….
Qua bao năm khổ nhọc mài dùi kinh sử tại
trường Đại học, hắn ra trường với hạng ưu tú và được giữ lại
trựng làm cũng như phụ giúp các giáo sư toán và computer,
ngoài ra hắn c̣n làm full time tại một công ty mà hắn có thể
thay đổi ngày giờ làm và “sneak-out” về nhà bất cứ lúc nào.
Với vóc dáng thư sinh nhưng rắn chắc, mái tóc bồng bềnh nghệ
sĩ trên khuôn mặt “poker” của hắn, dường như có một sức thu
hút khó hiểu đối với các cô gái trong cộng đồng người Việt
tại “Sin City” này. Thỉnh thoảng một chút tự hào lẫn niềm
kiêu hănh biểu lộ ra đôi mắt buồn xa xăm và mệt mỏi của hắn.
Hắn huưt gió khe khẽ bài “La Vie En Rose” và chuẩn bị dọn
dẹp đồ và đi ăn khuya cùng với nhóm nhạc sinh viên.
Tiếng Ji Kang gọi giựt:
- Hey, Alain! What Restaurant we
are going tonight?
Hắn đưa mắt nh́n Michelle Hằng ngầm hỏi ư:
- Let’s try something new, man.
Go to Joyful House! Chinese food tonight, Okay?
Dzũng, Bằng, Jennifer Trang, và anh Vũ
người phụ trách âm thanh cùng phụ hoạ:
- Được đó, ăn đồ Mỹ hoài ngán quá !
Thế là cả bọn sau khi thanh toán tiền bạc lời
lỗ, kéo nhau đi ăn khuya, sau đó lại kéo đến nhà Dzũng ngồi
tán dóc, nhắm nháp khô mực cho tới gần sáng. Cuộc sống của
hắn cứ kéo dài như vậy từ năm này sang năm nọ, tưởng rằng êm
đềm như là tia nắng không hề bị hiện tượng thấu kính làm
cong đi.
Như thường lệ, vẫn những khuôn mặt khán giả
quen thuộc và những điệu nhảy điên cuồng quên đời của nhóm
thanh niên trẻ cũng như những bà và các ông xồn xồn vào
chiều thứ bảy cuối tuần, cũng vẫn những bài nhạc quen thuộc
mà hắn nhắm mắt vẫn có thễ đi Bass một cách nhịp nhàng,
nhưng sao hôm nay hắn cảm thấy mệt mỏi chóng mặt và tim đau
nhói và h́nh bóng đám khán giả trước mặt mờ nhạt dần, hắn
quỵ xuống mồ hôi toát đầy người, thều thào gọi Dzũng :
“Call 911, Tao…Tao… mệt quá.”
Vừa nói tới đó th́ hắn gục xuống mê man…Tiếng
c̣i xe cấp cứu văng vẳng xa vắng…….
Hắn giựt ḿnh tỉnh dậy, đă gần 5:30 sáng thứ
2 ngày 3/7/2006… th́ ra hắn vừa nằm mộng nhớ lại những câu
chuyện gần 8 năm qua!!! Hắn bước vào pḥng tắm, rửa mặt ,
nh́n khuôn mặt đầy phong trần và mái tóc đă bắt đầu có vài
sợi bạc, vài nét chân chim hiện rơ dọc đuôi mắt hắn…. Hắn
lẩm nhẩm một ḿnh: “Cuộc đời vô thựng, Sanh Lăo Bệnh Tử”
Hắn trở vào pḥng login vào paltalk định vào room Diệu Pháp
để nghe giảng Phật pháp, th́ gặp chị Nhị Độ Mai với những
lời khuyên từ nay nên tinh tấn tu học, bố thí tŕ giới và
lời mời cuả Sư Tam Phúc vào học tiếng Pali trong lớp Phật
Học chuyên đề. Hắn cám ơn những lời khuyên nhủ của chị Nhị
Độ Mai và lời mời của Sư Tam Phúc, logout khỏi Paltalk và
bưóc vào pḥng tắm rửa, làm vệ sinh cá nhân. Cảm thấy tinh
thần thoải mái, hắn trở vào chuẩn bị cho công việc cần phaỉ
làm ngày hôm nay, vừa coi quảng cáo on-sale của tiệm Fry’s
electronic trên tờ báo Las Vegas Review Journal, hắn vừa
nh́n tấm h́nh Phật Như Lai từ bi treo trên tựng như đang
nh́n xuống thương hại hắn. Hắn lẩm bẩm bài pháp đầu tiên
chuyển pháp luân “Tứ Diệu Đế” của Ngài mà cảm thấy ḷng nhẹ
nhơm trở lại:” Chúng sanh vô minh nên khổ năo triền miên”
Đức Phật đă chỉ ra nguyên nhân cuả khổ, con đựng diệt khổ,
và con đường để chấm dứt khổ. Quá khứ đă trôi qua, Tương lai
không truy t́m, chỉ có giây phút hiện tại mới là đáng quư,
ḿnh phải sống sao cho mỗi giây phút trôi qua trong đời cảm
thấy an lạc và có ích cho đời, đem đạo vào đời phục vụ nhân
quần xă hội. Hắn tự nhủ như vậy và một ư nghĩ buồn cười bổng
thoáng qua trong đầu hắn:” Present trong tiếng Anh có hai
nghiă chính: một là quà tặng, và hai là hiện tại; như vậy
cuôc sống hiện tại là một quà tặng cho con người. Hăy sống
tỉnh thức với hiện tại… Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật...
Đức Phật Từ bi…”
Hắn mặc đồ và lái xe đến tiệm Fry’s nhưng c̣n
tới hơn mười phút tiệm mới mở cửa, vừa lắng nghe cú điện
thoại khuyên nhủ dăn ḍ của chị Châu Oanh, vưà đưa mắt nh́n
vào cửa tiệm... 8:00 sáng, đúng lúc chị Châu Oanh vừa đến sở,
th́ cánh cửa tiệm vừa chợt mở, hai chị em chào tạm biệt on
phone… Mặt trời hôm nay dường như đẹp hơn hôm qua, những tia
nắng không c̣n len lỏi đượm buồn ma` dường như nhảy nhót vui
tươi trước mặt hắn…
Một ngày mới bắt đầu... mong rằng bạn đọc hăy
thưởng thức hương vị an lạc b́nh an của nó.
Hắn và Tôi
Chương 3:
Ngày 4 tháng 7 năm 2006
Bạn đọc thân mến,
Thật ra, tác giả đă viết xong một đoạn khá
dài về hắn và tôi về một số triết lư nhà Phật trong cuộc
tranh luận giữa hai người, Nhưng t́nh cờ tác giả lại phát
hiện ra môt khám phá mới về toán học để chứng minh một số
thuyết nhà Phật, nên tác giả xin tạm chấm dứt câu chuyện tại
đây. Xin thành thật cáo lỗi cùng bạn đọc, cuối lời tác giả
xin kính tặng các bạn 4 câu kệ của Đức Phật Ca Diếp dạy:
Đừng làm
các điều ác,
Hăy làm các
điều lành
Giữ tâm ư
trong sạch
Đó là lời
Phật dạy
Hết
Chú Thích:
1)
Trong bài viết tác giả đă xử
dụng vài bài thơ và bài hát của cố thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên,
cố thi sĩ Bú Giáng , nhà văn Vĩnh Hảo, cố nhạc sĩ Trịnh
công Sơn, nhạc sĩ Nguyễn Ánh Chín, Nhạc Sĩ
Đức Huy, và Cư Sĩ
Tuệ Kiên, với tấm ḷng thành kính
hướng về Chư Phật, tác giả xin mạo muội xin các nhà văn,
nhạc sĩ cũng như những
thi sĩ kể trên niệm t́nh tha thứ.
2)
Bài viết sẽ được chuyển dịch
sang tiếng Anh bởi tác giả trong một thời gian rất ngắn.
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT