|
LỜI CHÚC BAN MAI
Nhị Tường
Tặng bác xích lô vẫn thường chở tôi
Trời
mưa tầm tă, tôi bước xuống tàu vào
lúc 4 giờ sáng. Mấy anh xích lô cứ
theo chèo kéo kèo nài: Về đâu anh,
về đâu, về đâu?.... Tôi rẽ vào quán
cà phê cạnh đấy, gọi một ly cà phê
cho tỉnh người. , giờ này mà đến kêu
cửa nhà người quen thật không tiện.
Đám hành khách cũng dần dần tản hết
, một bác xích lô , chừng như đến
muộn không t́m được khách cũng gác
xe, vào quán gọi một ly cà phê như
tôi. Nh́n dáng vẻ xộc xệch của tôi,
chắc bác cũng đoán ra tôi mới vừa
xuống tàu, bác gợi chuyện:
_ Anh
mới xuống tàu phải không?
Cũng
không đợi tôi trả lời , bác lại tiếp
tục nói như nói với chính ḿnh
_ Thời
tiết lúc này sao mà khắc nghiệt quá,
khi th́ nắng chang chang, khi th́
mưa tầm tă, thật là khổ. Nhà ở gần
đây , nghe tàu về kéo c̣i mà dậy
không muốn nổi.Hôm qua đang đi nắng
, lại bất thần gặp cơn mưa giờ ḿnh
mẩy mỏi nhừ, mà không dậy đi làm th́
chỉ có cách soong nhỏ bỏ soong lớn
nấu thôi.Lát nữa anh có vào thành
phố không ?
Nghe
bác hỏi lần nữa tôi gật đầu và nh́n
kỹ bác, trông ngoài 50 tuổi , vóc
dáng cao lớn nhưng hơi gầy và khắc
khổ. Tôi đáp :
_ Lát
nữa tôi mới đi, bây giờ trời mưa mà
vẫn c̣n sớm quá.
_ Thầy
về đâu để tôi chở?
Tôi
ngạc nhiên hỏi:
_ Sao
bác biết tôi là thầy giáo?
Bác
cười, cái cười hồn hậu như một đứa
trẻ nít thắng cuộc trong một tṛ
chơi đoán xem vật ǵ giấu trong hộp
.
_ Quen
miệng thôi, tôi làm cái nghề đạp
xích lô này 20 năm rồi , 20 năm chở
các lượt hành khách tôi thường đoán
xem ḿnh đang chở ai và nhiều lúc
đoán không sai chút nào . Tôi nh́n
bàn tay thầy trông chỉ cầm nổi viên
phấn , tập giáo án, vai hơi lệch
sang một bên chứng tỏ thầy thường
viết bảng , thậm chí làm nghề giáo
cũng khá lâu rồi phải không?
Bác
xích lô đă đoán không sai, tôi đi
dạy đă 17 năm rồi và chỉ quen đứng
trên bục giảng, dạy hết tiết rồi về,
ít khi tôi ngồi xuống bàn giáo viên,
và tôi cũng chẳng biết làm ǵ ngoài
nghề đi dạy. Vợ tôi vẫn bảo rằng tôi
chỉ dài lưng tốn vải... mà thôi. Bác
xích lô lại tiếp tục:
_ Tôi
rất trọng những người có chữ nghĩa,
nói thầy đừng giận chứ đôi lúc chở
họ đi, họ kèo nài từng đồng đó thầy
à , nhưng cũng phải thôi , họ làm ra
đồng tiền không đễ dàng , nên chi
tiêu phải cân nhắc, chứ c̣n có những
người sang trọng, uống bia rượu vừa
uống vừa đổ mà khi đi xe th́ trả
từng xu từng hào.th́ mới đáng
trách...
Tôi
cười:
_ Bác
nói thế chứ cũng tùy người, nhưng mà
nếu các bác không thách quá cao th́
họ cũng chằng trả từng đồng làm ǵ.
Bác
xích lô cũng cười theo :
_ Tôi
nói là nói vậy ... à mà thầy về đâu
để tôi nói giá xem thử có cao không
:
_ Lát
nữa tôi sẽ về đường Nguyễn Biểu bác
ạ.
_ Thế
th́ tôi xin thầy mười hai đồng vậy
Tôi
trêu bác:
_ Tôi
không biết là có nên trả bác mười
đồng không . À hết mưa mà trời cũng
sáng rồi , đi lúc này là vừa.
Tôi
đứng dậy xách hành lư và bước lên
chiếc xe của bác, chiếc xe cũng đă
cũ kỹ chưa được tân trang như những
chiếc xích lô riêng của khách sạn.
Vừa đi tôi gợi chuyện bác:
_ Hai
mươi năm đạp xích lô cũng là quá lâu
rồi bác nhỉ? sao bác không chuyển
sang nghề nào khác đỡ vất vả hơn ?
Bác
xích lô cười buồn buồn đáp:
_ Tôi
cũng đă nhiều lần muốn đổi nghề, chí
ít cũng cố gắng sắm một chiếc xích
lô máy để đỡ nhọc nhằn hơn nhưng cái
số tôi nó mạt lắm thầy à.
Hồi
trước , tôi đi lính, trung sĩ không
quân đó thầy, lúc giải phóng v́ c̣n
ông bà già nên tôi đă đẩy vợ tôi lên
máy bay trước , định bụng về lo cho
ổng bả xong rồi cũng bay theo ,
nhưng cuối cùng th́ kẹt ở lại. Học
tập cải tạo xong th́ ông bà già cũng
mất , vợ th́ cũng không có tin tức
ǵ. Tôi cũng lần về tận Châu Đốc ,
quê vợ tôi ở đó mà, cũng không có
tin tức ǵ. Rốt cuộc người thân
chẳng c̣n ai , đôi lúc chẳng thiết
sống nữa. Lây lất qua ngày bằng cách
thuê chiếc xích lô đi kiếm ăn. Năm
80, gặp vợ sau của tôi, cổ bán trái
cây ngoài chợ, tôi chở riết đâm quen,
rồi thương nhau. Vợ tôi đẻ 3 đứa con
trai . Đứa lớn học lớp 10 trường
chuyên đó thầy , đứa kề học lớp 7,
cũng khá như thằng anh nó, một buổi
đi học , một buổi bán vé số kiếm
tiền học thêm, tôi cũng mừng cho
phần số ḿnh cũng không đến nỗi nào.
Tôi cũng chẳng mơ ước ǵ cao sang,
không ngờ ông trời cũng ích kỷ lắm.
Thằng con lớn của tôi bữa đó đi bán
vé số , băng qua đường bị xe tung ,
rồi liệt nửa người nằm bệnh viện mấy
tháng , dành dụm bao nhiêu cũng theo
đó mà bay thế mà nó cũng không qua
khỏi.
Nói
tới đây, bác im lặng, tôi cũng không
dám hỏi ǵ thêm, im lặng một lúc lâu
rồi bác cũng tiếp tục:
_ Vậy
mà đă hết đâu thầy , sau cái chết
thằng lớn, bà vợ tôi bỗng ngơ ngẩn
như người mất hồn , lúc nào cũng
tiếc thương thằng con ngoan ngoăn
của ḿnh, không chịu ăn uống ǵ, bây
giờ th́ nằm bệnh viện, bác sĩ chẩn
đoán là suy tim độ 3. Thằng con thứ
bây giờ cũng bỏ học luôn để đi bán
vé số ngày hai buổi phụ tôi thuốc
thang cho mẹ nó . Thầy nghĩ xem ,
bây giờ tôi có muốn đổi nghề khác
th́ chờ đến kiếp sau...
Tôi
không biết nói một câu ǵ để an ủi
bác, v́ biết có nói cũng là thừa,
tôi đă trưởng thành trong một mái ấm
gia đ́nh, đến khi lấy vợ, có con
cưộc đời vẫn thật bằng phẳng, tôi
chợt ân hận v́ đă có lúc tỏ ra keo
kiệt bủn xỉn đối với một số người mà
biết đâu họ cũng có cảnh đời như bác
xích lô này. Vậy mà đôi lúc chỉ có
một nỗi khổ tâm nhỏ tôi đă thầm oán
trách cuộc đời. Tôi cứ miên man suy
nghĩ đến khi bác xích lô ngừng lại
và nói :
_ Tới
nơi rồi thầy à, thầy đến nhà số mấy?
_ Bác
cứ cho tôi xuống đây.
Tôi
bước xuống xe, gởi tiền xe cho bác
xong tôi muốn nói một câu chào ǵ đó,
nhưng tôi biết có chúc bác may mắn
cũng là vô nghĩa, tôi ch́a tay ra
trước sự ngạc nhiên của bác, tôi
ch́a tay v́ muốn được chia sẻ với
bác những bất hạnh của một đời người.
|