WELCOME TO THẢO LUẬN PHẬT PHÁP ONLINE !
Vien Hoa Dao thich tue sy.jpg

Hit Counter Visistors so far !

THE UNIFIED BUDDHIST CHURCH OF VIET NAM - GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT- THẢO LUẬN PHẬT PHÁP ONLINE

Kính Mời Chư Tôn Đức Tăng Ni Cùng Quí Phật Tử Tham Dự  Lễ Vu Lan Tại Room Đạo Tràng Thảo Luận Phật Pháp Online được tổ chức trong nay mai  

Cố Hoà thượng Ân Sư Thích Trí Thủ (Bị Chính quyền Cộng Sản Việt Nam Thủ Tiêu Đầu Độc vào đầu tháng 4/1984)

Xin Thông Báo Khẩn Cấp: cô Thừa Thiên thành viên của hội Từ Bi Tâm không may bị tai nạn xe hơi, chấn thương sọ naơ, xin quí phật tử liên lạc với anh HotCali hơặc anh Blind @ room SHPP hoặc phone: 714-554-5050 hoặc 714-609-6828-Password to phần 1) download bai giang : alanbao or duongtieu- Mọi Cúng Dường Về Trại Phong B́nh Minh và Người dân nghèo khổ tại Viet Nam Xin Gửi Cho Huynh GodFather87  Thủ Quỷ của TuBiTam Charity Organization , Check xin đề : Từ Bi Tâm và cúng dường vào việc ǵ; địa chỉ 1343 S.Scarborough Ln. Anaheim, Ca 92804 , USA. Xin thành kính tri ân quư vị phật tử-Thay mặt ban Điều Hành Từ Bi Tâm :Ban Điều Hành Dân Chủ gồm 6 người  : DươngTiêu-ATB-Godfather87-Blindlistener-Bingo2k2 va` Hotcali(Hồtịnhtâm) dưới sự hướng dẫn tinh thần của sư cô LiễuPháp website: www.tubitam.com

DownLoad Bài Giảng

H́nh Ảnh Sinh Hoạt

Khóa Tu Học

Trại Hè Phật Tử 2006 Dallas

1a)Chương Tŕnh Từ Thiện

 Nhóm TừBiTâm

Truyện Phật Giáo(DiệuHiền)

Tin Tức Giáo Hội

3)Liên Lạc

Hướng Dẫn Nghe Pháp

H́nhẢnh GHPGVNTN

DVD & CD donation

3e)PhápÂm/PhỏngVấn

Pháp Thoại

4)Lịch Sinh Hoạt

Home

T́m Kiếm(search)

Quê Mẹ

Tin Phat Giao The Gioi

Tin Việt Nam/Thế Giới

Tuổi Trẻ Việt Nam

 

Thuong To aThich Tri Sieu Le Manh That

Thượng Tọa Thích Trí Siêu Lê Mạnh Thát

Cố Ni Sư Thích Nữ Trí Hăi

Cố Sư Bà Thích Nữ Diệu Không

 

 

   

WELCOME TO THẢO LUẬN PHẬT PHÁP ONLINE!

ĐÀN ÁP TÔN GIÁO LÀ HUỶ DIỆT SỨC SỐNG CỦA DÂN TỘC !

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT HẢI NGOẠI TẠI HOA KỲ
VIETNAMESE AMERICAN UNIFIED BUDDHIST CONGRESS IN THE UNITED STATES OF AMERICA
VĂN PH̉NG II VIỆN HÓA ĐẠO - HỘI ĐỒNG ĐIỀU HÀNH
VPLL: 311 E. MISSION ROAD, SAN GABRIEL CA 91776 * TEL 626 614-0566 * FAX 626 286-8437

Ta Cứ Tưởng Trần Gian Là Cơi Thật

Thế Cho Nên Tất Bật Đến Bây Giờ !

 

 

 

 

LỜI CHÚC BAN MAI

Nhị Tường 

Tặng bác xích lô vẫn thường chở tôi

 

Trời mưa tầm tă, tôi bước xuống tàu vào lúc 4 giờ sáng. Mấy anh xích lô cứ theo chèo kéo kèo nài: Về đâu anh, về đâu, về đâu?.... Tôi rẽ vào quán cà phê cạnh đấy, gọi một ly cà phê cho tỉnh người. , giờ này mà đến kêu cửa nhà người quen thật không tiện. Đám hành khách cũng dần dần tản hết , một bác xích lô , chừng như đến muộn không t́m được khách cũng gác xe, vào quán gọi một ly cà phê như tôi. Nh́n dáng vẻ xộc xệch của tôi, chắc bác cũng đoán ra tôi mới vừa xuống tàu, bác gợi chuyện:

_ Anh mới xuống tàu phải không?

Cũng không đợi tôi trả lời , bác lại tiếp tục nói như nói với chính ḿnh

_ Thời tiết lúc này sao mà khắc nghiệt quá, khi th́ nắng chang chang, khi th́ mưa tầm tă, thật là khổ. Nhà ở gần đây , nghe tàu về kéo c̣i mà dậy không muốn nổi.Hôm qua đang đi nắng , lại bất thần gặp cơn mưa giờ ḿnh mẩy mỏi nhừ, mà không dậy đi làm th́ chỉ có cách soong nhỏ bỏ soong lớn nấu thôi.Lát nữa anh có vào thành phố không ?

Nghe bác hỏi lần nữa tôi gật đầu và nh́n kỹ bác, trông ngoài 50 tuổi , vóc dáng cao lớn nhưng hơi gầy và khắc khổ. Tôi đáp :

_ Lát nữa tôi mới đi, bây giờ trời mưa mà vẫn c̣n sớm quá.

_ Thầy về đâu để tôi chở?

Tôi ngạc nhiên hỏi:

_ Sao bác biết tôi là thầy giáo?

Bác cười, cái cười hồn hậu như một đứa trẻ nít thắng cuộc trong một tṛ chơi đoán xem vật ǵ giấu trong hộp .

_ Quen miệng thôi,  tôi làm cái nghề đạp xích lô này 20 năm rồi , 20 năm chở các lượt hành khách tôi thường đoán xem ḿnh đang chở ai và nhiều lúc đoán không sai chút nào . Tôi nh́n bàn tay thầy trông chỉ cầm nổi viên phấn , tập giáo án, vai hơi lệch sang một bên chứng tỏ thầy thường viết bảng , thậm chí làm nghề giáo cũng khá lâu rồi phải không?

Bác xích lô đă đoán không sai, tôi đi dạy đă 17 năm rồi và chỉ quen đứng trên bục giảng, dạy hết tiết rồi về, ít khi tôi ngồi xuống bàn giáo viên, và tôi cũng chẳng biết làm ǵ ngoài nghề đi dạy. Vợ tôi vẫn bảo rằng tôi chỉ dài lưng tốn vải... mà thôi. Bác xích lô lại tiếp tục:

_ Tôi rất trọng những người có chữ nghĩa, nói thầy đừng giận chứ đôi lúc chở họ đi, họ kèo nài từng đồng đó thầy à , nhưng cũng phải thôi , họ làm ra đồng tiền không đễ dàng , nên chi tiêu phải cân nhắc, chứ c̣n có những người sang trọng, uống bia rượu vừa uống vừa đổ mà khi đi xe th́ trả từng xu từng hào.th́ mới đáng trách...

Tôi cười:

_ Bác nói thế chứ cũng tùy người, nhưng mà nếu các bác không thách quá cao th́ họ cũng chằng trả từng đồng làm ǵ.

Bác xích lô  cũng cười theo :

_ Tôi nói là nói vậy ... à mà thầy về đâu để tôi nói giá xem thử có cao không :

_ Lát nữa tôi sẽ về đường Nguyễn Biểu  bác ạ.

_ Thế th́ tôi xin thầy mười hai đồng vậy

Tôi trêu bác:

_ Tôi không biết là có nên  trả bác mười đồng không . À hết mưa mà trời cũng sáng rồi , đi lúc này là vừa.

Tôi đứng dậy xách hành lư và bước lên chiếc xe của bác, chiếc xe cũng đă cũ kỹ chưa được tân trang như những chiếc xích lô riêng của khách sạn. Vừa đi tôi gợi chuyện bác:

_ Hai mươi năm đạp xích lô cũng là quá lâu rồi bác nhỉ? sao bác không chuyển sang nghề nào khác đỡ vất vả hơn ?

Bác xích lô cười buồn buồn đáp:

_ Tôi cũng đă nhiều lần muốn đổi nghề, chí ít cũng cố gắng sắm một chiếc xích lô máy để đỡ nhọc nhằn hơn nhưng cái số tôi nó mạt lắm thầy à.

Hồi trước , tôi đi lính, trung sĩ không quân đó thầy, lúc giải phóng v́ c̣n ông bà già nên tôi đă đẩy vợ tôi lên máy bay trước , định bụng về lo cho ổng bả xong rồi cũng bay theo , nhưng cuối cùng th́ kẹt ở lại. Học tập cải tạo xong th́ ông bà già cũng mất , vợ th́ cũng không có tin tức ǵ. Tôi cũng lần về tận Châu Đốc , quê vợ tôi ở đó mà, cũng không có tin tức ǵ. Rốt cuộc người thân chẳng c̣n ai , đôi lúc chẳng thiết sống nữa. Lây lất qua ngày bằng cách thuê chiếc xích lô đi kiếm ăn. Năm 80, gặp vợ sau của tôi, cổ bán trái cây ngoài chợ, tôi chở riết đâm quen, rồi thương nhau. Vợ tôi đẻ 3 đứa con trai . Đứa lớn học lớp 10 trường chuyên đó thầy , đứa kề học lớp 7, cũng khá như thằng anh nó, một buổi đi học , một buổi bán vé số kiếm tiền học thêm, tôi cũng mừng cho phần số ḿnh cũng không đến nỗi nào. Tôi cũng chẳng mơ ước ǵ cao sang, không ngờ ông trời cũng ích kỷ lắm. Thằng con lớn của tôi bữa đó đi bán vé số , băng qua đường bị xe tung , rồi liệt nửa người nằm bệnh viện mấy tháng , dành dụm bao nhiêu cũng theo đó mà bay thế mà nó cũng không qua khỏi.

Nói tới đây, bác im lặng, tôi cũng không dám hỏi ǵ thêm, im lặng một lúc lâu rồi bác cũng tiếp tục:

_ Vậy mà đă hết đâu thầy , sau cái chết thằng lớn, bà vợ tôi bỗng ngơ ngẩn như người mất hồn , lúc nào cũng tiếc thương thằng con ngoan ngoăn của ḿnh, không chịu ăn uống ǵ, bây giờ th́ nằm bệnh viện, bác sĩ chẩn đoán là suy tim độ 3. Thằng con thứ bây giờ cũng bỏ học luôn để đi bán vé số ngày hai buổi phụ tôi thuốc thang cho mẹ nó . Thầy nghĩ xem , bây giờ tôi có muốn đổi nghề khác th́ chờ đến kiếp sau...

Tôi không biết nói một câu ǵ để an ủi bác, v́ biết có nói cũng là thừa, tôi đă trưởng thành trong một mái ấm gia đ́nh, đến khi lấy vợ, có con cưộc đời vẫn thật bằng phẳng, tôi chợt ân hận v́ đă có lúc tỏ ra keo kiệt bủn xỉn đối với một số người mà biết đâu họ cũng có cảnh đời như bác xích lô này. Vậy mà đôi lúc chỉ có một nỗi khổ tâm nhỏ tôi đă thầm oán trách cuộc đời. Tôi cứ miên man suy nghĩ đến khi bác xích lô ngừng lại và nói :

_ Tới nơi rồi thầy à, thầy đến nhà số mấy?

_ Bác cứ cho tôi xuống đây.

Tôi bước xuống xe, gởi tiền xe cho bác xong tôi muốn nói một câu chào ǵ đó, nhưng tôi biết có chúc bác may mắn cũng là vô nghĩa, tôi ch́a tay ra trước sự ngạc nhiên của bác, tôi  ch́a tay v́ muốn được  chia sẻ với bác những bất hạnh của một đời người.


 


Toại Khanh

CÓ AI ĐƯA GĂ LÁI Đ̉ QUA SÔNG

Giữa khuya nghe lá rơi quanh gối
Ngó lại, trời ơi cái ǵ đây…
Sững sờ ngồi đếm: Ngàn câu hỏi !
Buông xuống, cầm lên mỏi cả tay.


Băm tám tuổi đời là nửa kiếp
Có ǵ ngoài những giấc mơ xa
Biển pháp mênh mông niềm bối diệp
Đong kỹ chỉ lưng một chén trà…


Ta đă bao giờ chịu lên non
Hay chỉ quẩn quanh những lối ṃn
Tay buông, tay nắm, ḷng mâu thuẫn
Cưới th́ chẳng muốn, muốn bồng con !


Muốn bỏ hết đời, về tu thở
Tai vẫn vang vang tiếng gọi đ̣
Độ sinh, tự độ…đều dang dở
Vó ngựa thời gian chẳng đợi cho


Gia tài trước mắt ngh́n cuốn sách
Tượng Phật, …rồi thêm bộ ấm trà
Muốn đem cho hết, ḷng chợt quặn
Mai mốt lỡ cần…kiếm đâu ra !


Muốn bỏ về đâu xa thiệt xa
Chán rồi xứ biển Florida
Muốn về xứ tuyết nhưng sợ lạnh
Dẫu vẫn nằm mơ Alaska


Có kẻ rủ về đảo Hawaii
Nhỏ xíu thế kia sợ có ngày
Nếu chẳng sóng thần th́ động đất
Món nào ngẫm kỹ…cũng tan thây !


Thôi th́ tiếp tục…ở lại đây
Ngồi gác hải đăng ngày qua ngày
Bao nhiêu dấu hỏi c̣n sót lại
Để đó…ngày mai xếp máy bay !

 

 

 

 

 

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

 

 

Ta Cứ Ngỡ Xuống Trần Chơi Một Chốc 

Nào Ngờ Đâu Ở Măi Đến Hôm Nay !  

Cố Hoà Thượng Thích Huyền Vi 

 

 

 

 

 

Đừng làm các điều ác,

Hăy làm các điều lành

Giữ tâm ư trong sạch

Đó là lời Phật dạy

Kinh Pháp Cú

 

 

Welcome to THAO LUAN PHAT PHAP ONLINE!

 

Copyright 2005 www.thaoluanphatphap.net . All Rights Reserved.

Email To WebMaster: DươngTiêu