GIÁO HỘI PHẬT
GIÁO VIỆT NAM
THỐNG NHẤT
VIỆN TĂNG THỐNG
PL: 2551
số: 008/VTT/TT
Thông Điệp Phật
Đản PL 2551
của Đức Đệ Tứ
Tăng Thống
Nam Mô Bổn Sư
Thích Ca Mâu Ni
Phật
Kính bạch Chư
tôn Trưởng Lăo
Chư Ḥa Thượng,
Thượng Tọa, Đại
Đức Tăng Ni.
Cùng toàn thể
Phật tử trong và
ngoài nước.
Hôm nay, lại một
lần nữa hoa Vô
Ưu rộ nở, hàng
triệu tấm ḷng
người con Phật
khắp năm châu
bốn biển đang
hân hoan đón
mừng ngày kỷ
niệm Đản Sanh
của đấng Cha
lành muôn loại.
Ḥa ḿnh
cùng niềm vui
chung, hàng
triệu người Việt
nam con Phật từ
thành thị đến
nông thôn, từ
biển cả đến núi
cao rừng thẳm,
cũng đang nô nức
đón nhận ngày
vui “Khánh Đản”.
Từ Tu Viện
Nguyên Thiều,
nơi tôi đang bị
bức bách bởi
nhiều chướng
duyên ngoại tại,
khó khăn đi lại,
cách ly tứ chúng
đệ tử, xuất gia
tại gia, tôi
kính gửi đến Chư
Tôn Trưởng Lăo,
Chư Ḥa Thượng,
Thượng Tọa, Đại
Đức Tăng Ni và
toàn thể Phật tử
trong ngoài nước
lời chúc mừng
tốt đẹp nhất,
trong niềm hân
hoan đón mừng
Phật Đản lần thứ
2551.
Kính thưa quư vị,
Đặc biệt năm
nay, để đại lễ
Phật Đản của Đức
Thích Ca Mâu Ni
thêm nhiều ư
nghĩa, chúng ta
hăy cùng nhau mở
rộng ḷng đón
nhận trọn vẹn ân
đức của Phật tổ,
chư đại Bồ Tát,
liệt vị Tổ Sư
Tiền Bối, chư vị
Hộ Pháp thiện
thần, đă dày
công hoằng pháp
làm nền tảng cho
Phật giáo Việt
Nam, viết nên
trang sử oai
hùng, bất khuất
ngày nay.
Tôi trân quư ghi
nhận và tán
dương công hạnh
Chư Tôn Trưởng
Lăo, Ḥa Thượng,
Thượng Toạ, Đại
Đức Tăng Ni, Ban
đại diện
GHPGVNTN các
tỉnh thành và
tất cả nam nữ
Phật tử trong
ngoài nước, thời
gian qua đă can
đảm tham gia,
đóng góp tích
cực vào sự
nghiệp vận động
phục hoạt
GHPGVNTN, mà
phải chịu nhiều
khó khăn trong
đời sống hàng
ngày.
Tôi xin vận hết
tâm thành, đốt
nén hương ḷng
kính dâng lên
đức Thế Tôn,
nhân ngày Đản
Sanh của Ngài,
qua đó, bằng một
tâm hồn thanh
thản, trong sáng
và tỉnh giác,
chúng ta khắc
sâu và dặn ḷng
về những lời
giáo huấn và di
chúc của Ngài,
để hoàn thành sứ
mệnh sứ giả Như
Lai.
Kính thưa quư vị,
Chúng ta, lớp
người sống vào
những giai đoạn
cuối của thời kỳ
mạt pháp, cách
Phật quá xa, các
bậc Hiền Thánh
chứng đắc đạo
quả Niết Bàn
càng hiếm thấy,
đây cũng là thời
đại mà nguy cơ
huỷ diệt loài
người càng lúc
càng bị đe doạ;
chiến tranh v́
hận thù sắc tộc,
tôn giáo, vũ khí
hạt nhân và
thiên tai dịch
bệnh càng lúc
càng có nguy cơ
bùng nổ; chính
từ trong đêm tối
kinh hoàng của
bạo lực nầy mà
những lời dạy
khoan dung và hỷ
xả của đức Thích
Tôn trở thành
ngôi sao Bắc Đẩu,
đang định hướng
cho ư nghĩa tồn
tại của nhân
sinh.
Năm ngoái Liên
Hợp Quốc cử hành
lễ Phật Đản
chung toàn cầu,
đă bày tỏ niềm
tin sâu sắc đối
với Đức Phật và
Giáo Pháp của
Ngài.
Nhưng một điều
mà chúng ta thấy
nghịch lư rằng,
trong khi ánh
sáng chánh pháp
ngày càng tỏa
rạng ở bên trời
Tây, th́ ở đây,
nơi mà đạo pháp
và dân tộc đă
từng hoà hợp như
nước với sữa để
tạo thành giá
trị tinh thần
cao đẹp và sức
sống kiên cường
của dân tộc, th́
ngày nay giá trị
đạo đức ấy đang
bị băng hoại
dần.
Những Tự Viện đồ
sộ mới được dựng
lên, những nghi
lễ khá tốn kém
được thường
xuyên tổ chức,
tất cả không che
khuất được sự
thật rằng, niềm
tin tôn giáo của
tín đồ không mấy
được tôn trọng ở
Việt Nam.
Nhiều nơi tại
nông thôn hẻo
lánh, nơi mà đại
bộ phận trong
nhiều thế hệ đă
sống trọn vẹn
với nhiều niềm
tin, với giá trị
truyền thống an
bần lạc đạo. Nay
những nơi ấy, v́
không chống nỗi
những tai hoạ và
áp bức của sự
nghèo đói, đă
không c̣n giữ
vững niềm tin
đối với chánh
pháp, phải t́m
chỗ nương tựa
khác với niềm
tin mới, ít nhất
niềm tin ấy cũng
đem lại cơm áo
trong hiện tại.
Thuở xưa, đức
Thích Tôn thị
hiện vào chốn
cung đ́nh, nhưng
Ngài đă từ bỏ
đời sống vương
giả cao sang, để
sống cuộc đời
bần hàn giữa
những người nô
lệ cùng khổ.
Theo gót Ngài,
các Vương Tôn
Công Tử, các Đại
Thần Tướng Soái
cũng đă từ bỏ
địa vị cao sang
của ḿnh để đi
đến tận những
nơi bùn lầy nước
đọng, đem lại
niềm tin trong
sáng đối với các
giá trị cao đẹp
của sự sống cho
mọi người.
Rồi, hơn một
ngàn năm sau,
theo chân Phật
tổ, đức Vua Trần
Nhân Tông, khi
mà sự nghiệp
chăn dân trị
nước đă hoàn
thành, đă từ bỏ
Ngai Vàng như
đôi dép rách,
rồi bôn ba từ
rừng núi đến
đồng quê, cùng
với hai người
thị giả tuỳ
tùng, đem ánh
sáng từ bi cứu
khổ đến cho dân
lành.
Ngày nay, những
nơi ấy hầu hết
vắng bóng Tăng
sĩ, thiếu sứ giả
trung kiên bưng
ngọn đèn chánh
pháp. Phải
chăng, đó là do
nội ma ngoại
chướng cộng
sinh, khiến cho
hàng Phật tử
không hội đủ
nhân duyên thời
tiết, để hưởng
hương vị giáo
pháp vô ngă vị
tha.
Đức Phật dạy,
nơi thôn xóm hay
núi cao, nơi nào
A La Hán hiện
diện, nơi đó
nhân dân sống an
lạc. Chúng ta
hiểu lời dạy ấy
như thế nầy, nơi
nào c̣n những
người khốn khổ,
nơi ấy Phật pháp
chưa được thể
hiện. Nơi mà
Phật pháp chưa
được thể hiện,
hay chưa hiện
hữu, nơi đó
chúng ta chỉ học
và tu Phật như
người nhắm mắt
mà đi, không
biết đường đi
nầy sẽ dẫn về
đâu. V́ thế
chúng ta không
thể không nỗ lực
tinh tấn, mở
rộng tầm mắt,
nh́n rơ môi
trường chung
quanh, quán
chiếu bản chất
chân thật của
thế giới mà
chúng ta đang
sống trong đó,
để tự ḿnh thấy
đâu là chánh đạo
đâu là tà đạo.
Cho nên chúng ta
phải dũng mănh
và yêu thương,
nương vào ánh
sáng soi đường
của tuệ giác
Phật Đà, để tự
cứu lấy ḿnh,
duy tŕ giá trị
đạo đức dân tộc,
bảo tŕ tinh hoa
văn hóa, kế thừa
truyền thống tâm
linh của tổ
tiên.
Kính thưa quư
vị,
Năm nay mùa Phật
Đản lại về trong
hoàn cảnh nhiễu
nhương của đất
nước và Phật sự.
GHPGVNTN bị đàn
áp nghiệt ngă
hơn hai mươi năm
lại đây. Tôi
không được đi
tái khám chữa
bệnh, Ḥa Thượng
Quảng Độ cũng
không được về
B́nh Định thăm
viếng tôi. Ban
đại diện
GHPGVNTN các
tỉnh thành đang
bị trấn áp và
truy bức dữ dội.
Nhưng với tấm
ḷng trung kiên,
như như bất
động; Phật Đản
vẫn là mùa hoa
Vô Ưu rộ nở muôn
đời ngát hương
và bất diệt,
giữa ḍng đời
sinh diệt.
Phật Đản đến,
Phật Đản đi rồi
Phật Đản lại trở
về theo lẽ tuần
hoàn của vũ trụ
vạn vật, nhắc
nhở người con
Phật về lẽ vô
thường, vô ngă
để cùng nhau
hướng tới sự
giác ngộ Niết
Bàn. Nghĩa là có
khổ th́ có
phương pháp diệt
khổ; có ly biệt
chia phân th́ có
cách để trở về
đoàn tụ sum vầy;
có ngược đăi bất
công th́ có con
đường giải thoát
cuộc đời nô lệ
để tự do sống
người.
Chừng nào dân
tộc Việt Nam
chưa có tự do
tôn giáo, chưa
có dân chủ và
nhân quyền thực
sự, chừng đó
GHPGVNTN c̣n bị
bách hại gian
truân và sẽ chấp
nhận gian truân
không b́ quyện.
Đức Phật dạy: “
Nầy các con! Các
con hăy lên
đường v́ hạnh
phúc của nhân
loại và chư
thiên.”
Thưa quư vị,
Dẫu rằng, đó là
con đường vạn
dặm, con đường
đầy dẫy nội ma
ngoại chướng;
nhưng chúng ta
là con Phật, là
hậu duệ của Tŕ
Địa Bồ Tát, của
Phú Lâu Na,
chúng ta đă
chẳng sờn ḷng
nản chí, không
mỏi mệt ươn hèn;
chúng ta đă
không sợ khó, sợ
mọi gian nguy
khổ cực, thậm
chí có thể phải
hy sinh tánh
mạng; chúng ta
đă vượt qua
không biết bao
nhiêu chướng
ngại từ bên
trong đến bên
ngoài, trong đó
có những chướng
ngại cơ hồ như
không thể vượt
qua được. Nhưng
chúng ta đă vượt
qua tất cả, bằng
ư chí kim cương
bất hoại.
Kính thưa quư vị,
Một trong những
nguồn thiền nước
ta là nguồn
thiền Trúc Lâm
Yên Tử, lấy “cư
trần lạc đạo”
làm tiêu chí. Từ
nơi giam hăm, cô
lập hiu quạnh, ở
Tu Viện Nguyên
Thiều, ở Tha