|
TÔN CHỈ VÀ LỜi GIỚI THIỆU GIÁO HỘI PHẬT GIÁO
VIỆT NAM THỐNG NHẤT:
  
VÔ TRỤ BẤT THỦ - SỨ
MỆNH ĐỘ SINH
CỦA CHƯ ĐẠI BỒ TÁT
Sư tử hống thời
phương thảo lục
Tượng vương hồi xứ
lạc hoa hồng
  
Hành tung của chư vị
Bồ Tát, mang nhục thân thị hiện cơi Ta bà, hóa độ chúng sanh,
bằng cái nh́n b́nh thường của con người không thể nào biết
được. Chư đại Bồ Tát vân du tự tại khắp mọi nơi, khi tâm
lượng chúng sanh cảm th́ Bồ Tát ứng, khi chúng sanh niệm
tưởng danh hiệu th́ Bồ Tát hiện tiền. Tâm đại bi và bản
hoài tế độ bao trùm khắp thế giới ba ngàn, ḷng đại bi vượt
lên nhị biên đối đăi. Hàng chúng sanh, tập thể loài người
thành kính ngưỡng vọng, những đóa hồng liên xinh tươi đang
rực cháy trong ḷ lửa đỏ, nhưng vẫn hiến dâng cho đời ngào
ngạt hương thơm. Ḥa thượng Huyền Quang, Quảng Độ, tên
Người khởi xướng phong trào đấu tranh bất bạo động, đ̣i tự
do nhân quyền, tự do tôn giáo tại Việt Nam, đang bị nhà cầm
quyền lưu đày, tống giam biệt xứ, cắt đứt sự liên lạc giữa
người với người, giữa Thầy với tṛ, giữa t́nh ruột thịt máu
mủ, tông môn. Cộng sản Việt Nam có thể trù dập xác thân
Người tứ đại, ngũ uẩn tạo thành, nhưng không thể nào lay
chuyển, xoi ṃn ư chí kiên định như kim cương và tâm thức
sáng ngời như sao Bắc Đẩu của nhị vị Ḥa thượng. Ư chí và
tâm thức đó là bài kinh được tụng lên từ khung trời lửa đỏ
đang hực cháy, làm hướng đi đích thực cho dân tộc Việt hôm
nay, cho đạo pháp ngàn sau noi gương Người hùng lực: xác
thân nguyện làm đại Bồ Tát; tâm linh nguyện là bầu trời Như
Lai để ngàn sao c̣n lấp lánh, soi rọi tận cùng nơi vô thức
của kiếp người cộng sản Việt Nam.=>
TIẾP THEO
Mùa Đông Cali, tháng
12, 1995
Kính bút,
Thượng Tọa Thỉch
Nguyên Siêu (Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Văn Hoá GHPGVNTN Văn
Pḥng II Hoa Kỳ)
Gương
Sáng Việt Nam Nơi xứ người (Rất Nên Đọc)
 
Ni Su Thich Nu Tri Hai vien
tich vi tai nan giao thong tren duong cuu tro tu Binh Thuan
ve Sai Gon,
Tin gio chot Dai A Chau Tu Do ngay 8 thang 12 nam 2003
Chung toi vua duoc tin Su Ba Thich Nu Tri Hai, mot trong cac
vi Ni Su co cong lon xay dung Phat Giao Viet Nam, dong thoi
cung la dich gia cua nhieu tac pham nghien cuu ve Phat hoc
da vien tich tai Sai Gon vi tai nan giao thong tho 65 tuoi.
Duoc biet tai nan xay ra tai Suoi Cat Dong Nai luc Ni Su
cung doan cuu tro Binh Thuan dang tren duong tro lai ve Sai
Gon. Ngoai Ni Su Tri Hai con co 4 nguoi khac chet, hang chuc
nguoi bi thuong. Ghi Chu: Su Ba Thich Nu Tri Hai, the danh
Cong Tang Ton Nu Phung Khanh ,chị
ruột là bác sĩ tâm thần
Công Tằng Tôn Nữ
Phùng Mai hiện cư ngụ tại Las Vegas, Tiểu bang
Nevada-USA. Nam 1984 : Su Ba cung voi TT
Tue Sy (Pham Van Thuong) va TT Tri Sieu (Le Manh That) bi
CSVN bat vi gia nhap Luc Luong Dan toc Khang Chien Giai Cuu
Viet Nam. do Chu tich Ly Van Thang (HT Thich Duc Nhuan)
chong Cong khong nhan nhuong va da quyet liet buoc toi dang
Cong san Viet Nam.=>Tiêp Theo
David
Huỳnh Bành - Kỳ tài Một năm của Trường Đại học Virginia

Học sinh Việt Nam vẫn nổi tiếng
là học giỏi và chuyên cần, và David Huỳnh Bành
là một trường hợp tiêu biểu. Em hoàn tất học
tŕnh đại học trong 1 năm trong khi nhiều học
sinh thường phải mất 6 năm. Minh Phượng đă nói
chuyện với em học sinh đặc biệt này và ghi lại
trong Câu Chuyện Phụ Nữ sau đây.
Bài viết trên báo Washington
Post mới đây đề cập đến em David Huỳnh Bành dưới
tựa đề là U-Va’s One-Year Wonder, xin tạm dịch
là Kỳ tài Một năm của Trường Đại học Virginia.=>Tiep
Theo
Dương Nguyệt Ánh

|
H́nh
ảnh Chị Như Không(đạo hữu Từ Hạnh) Đại Diện Nhóm Thảo Luận
Phật Pháp và quư Phật Tử gần xa Trong Chuyến Về Việt Nam
Cứu
Trợ Đồng Bào Miền Trung vào tháng 10-11 Năm 2006(slide show)
Đường
Vê Đất Phật (Slideshow + Song =>Tuyệt Vời,
nên nghe MP3)
XIN
ĐỪNG BỎ RƠI TÔI - BÀI HÁT "LỜI QUÊ HƯƠNG"
MP3-NHẠC PHAN NI TẤN PHỔ THƠ TRẦN TRUNG ĐẠO, NHỚ
VỀ VIỆT NAM.
   
H́nh
ảnh đạo hữu Đoàn Như và Không Thúy trong sinh hoạt Từ Thiện
Lá Lành đùm Lá Rách tại Việt Nam 2004-2005
Vườn
Hoa Đạo: Bạn
có biết: Đạo Hữu Thừa
Thiên (Huệ Nhật) thành viên nhóm
TuBiTam đă tĩnh dây hoàn toan sau
gần hơn 1 nam Coma ! NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH
CA MÂU NI PHẬT.
Ghi Nhận và Góp Nhặt:
Xin chân thành tri ân Chị hai
GiangKiếtTường đă gửi tặng món quà
(Story below) Noel priceless (em,
DươngTiêu)
 
Cờ bạc là nguyên nhân đưa tôi xuống bùn
đen
Thursday, December 21, 2006
|

Bảo Quốc Tuấn trong những
ngày đi homeless. (H́nh: Vũ Đ́nh
Trọng/Người Việt)
|
|
|
Gặp lại mẹ sau 20
năm, Bảo Quốc Tuấn kể chuyện đời ḿnh
Kỳ 1:
Vũ Đ́nh Trọng/Người Việt
LTS.- Sau phóng sự nhiều
kỳ “Có Bà Mẹ Đi T́m Con...” do phóng
viên Vũ Đ́nh Trọng thực hiện, ṭa soạn
nhận được nhiều thắc mắc của độc giả về
nguyên nhân anh Bảo Quốc Tuấn bị tâm
thần và phải đi homeless. Do tôn trọng
nhân thân anh Tuấn, và tôn trọng sự
chính xác của sự kiện, chúng tôi quyết
định không đăng tải ngay những câu
chuyện về cuộc đời anh qua tin đồn. Nay,
sau khi gặp lại mẹ, và sau một thời gian
b́nh tâm, anh Bảo Quốc Tuấn đă kể cho
chúng tôi câu chuyện cuộc đời anh, và
đồng ư cho phép chúng tôi đăng tải những
câu chuyện ấy.
Tuấn đă trải qua một cuộc
đời nhiều thăng trầm. Anh đă gây ra
những món nợ của cuộc đời này, và anh đă
trả món nợ ấy cho xă hội. Nhưng món nợ
với lương tâm và với bà mẹ hơn hai mươi
năm xa cách vẫn c̣n nặng trĩu trong ḷng.
Tuấn, đă hai lần tự tử không thành, lâm
vào bế tắc, v́ tin rằng cuộc đời này sẽ
chẳng c̣n ư nghĩa khi cuộc đời này không
c̣n mẹ.=>Tiếp
Theo...
|
Chiêu
Hoàng
Năm
Chương
lên sáu,
cha bỏ
mẹ con
Chương
chạy
theo d́
Quỳnh.
Một
người ca
sĩ trẻ
đẹp
nhưng
chưa nổi
tiếng.
Mặc cho
mẹ khóc,
cha vẫn
bỏ tất
cả những
hạnh
phúc gia
đ́nh,
những ǵ
ḿnh có
để chạy
theo cái
bóng
chập
chờn
trước
mắt đang
làm cha
đảo điên.
Giáng
sinh năm
ấy thật
buồn. Đó
là giáng
sinh đầu
tiên
vắng
cha.
Không
khí thật
ảm đạm,
thê
lương.
Mẹ cũng
đặt
trong
pḥng
khách,
bên cạnh
ḷ sưởi
một cây
thông.
Không
quà,
không
bánh. Mẹ
ngồi thừ
người,
thỉnh
thỏang
Chương
thấy
trên
khuôn
mặt mẹ
những
vết hằn
của khổ
đau và
nước mắt.
Thương
mẹ quá.
Chương
đă ngồi
cặm cụi
viết cho
Ông già
Noel một
bức thư
thật dài
đẫm nước
mắt.
Không
giống
như
những
năm
trước,
Chương
chẳng
xin bất
cứ điều
ǵ ng̣ai
việc xin
ông hăy
mang cha
về với
mẹ con
Chương,
sống lại
những
ngày đầm
ấm như
xưa.
Chương
trân
trọng
đặt bức
thư của
ḿnh
cùng với
một ly
sữa và
một đĩa
bánh nhỏ
bên cạnh
cây
thông
gần ḷ
sưởi.
Chương
ngồi bó
gối đợi
ông đến.
Mười giờ...,
mười một
giờ...,
rồi mười
hai giờ...
Mẹ dục
giă bảo
Chương
đi ngủ,
nhưng
Chương
vẫn cứ
chờ. Chờ
để nói
với ông
rằng,
Chương
nhớ Cha
và muốn
Cha
chính là
món quà
giáng
sinh ông
ban
trong
năm ấy...
Măi đến
gần hai
giờ sáng
Chương
mới
thiếp đi
bên cạnh
ḷ sưởi.
Sáng ra,
bánh,
sữa c̣n
nguyên.
Lá thư
vẫn nằm
thản
nhiên
bên cạnh.
Hiển
nhiên,
ông già
Noel đă
chưa
từng ghé
trong
đêm qua.
Không có
một bút
mực nào
kể cho
hết được
nỗi thất
vọng của
một cậu
bé sáu
tuổi lúc
ấy. Sự
thất
vọng tột
cùng làm
dấy lên
một nỗi
bi ai,
thống
thiết.
Nó có
cảm
tưởng
ông già
Noel đă
bỏ rơi
mẹ con
nó - như
Cha đă
làm năm
xưa - bỏ
rơi
những
người
khốn khổ
cần giúp
đỡ,
những
người đă
đặt trọn
vẹn ḷng
tin về
một một
người....
Những
giáng
sinh năm
sau,
Chương
không
c̣n viết
thư xin
xỏ ǵ ở
ông già
Noel cả.
Mà mỉa
mai thay,
nó biết
ra một
sự thật
rất tàn
nhẫn.
Ông già
Noel
không
hiện hữu,
chỉ là
một h́nh
ảnh
không
thực có.
Nó cảm
tưởng
ḿnh bị
lừa dối
và đâm
ra chán
ghét, nó
không
tin
tưởng ǵ
ở t́nh
thương,
t́nh
nhân ái.
Tâm hồn
càng
ngày
càng cằn
cỗi, khô
khan.
Hai năm
sau, mẹ
bước
thêm
bước nữa.
Dượng
Nhân là
người
đàn ông
nhỏ hơn
mẹ hai
tuổi.
Tính
t́nh tốt
nhưng
nóng nảy,
nhất là
trong
lúc say,
dượng
hay chửi
mắng,
đánh đập
mẹ con
Chương.
Một năm
sau, em
Nhè ra
đời. Mẹ
càng
ngày
càng bận
hơn v́
cơm áo,
v́ chồng,
con,
Chương
gần như
bị đẩy
ra bên
lề của
cuộc
sống.
Nếu
không có
nhiệm vụ
giúp mẹ
trông em,
rửa bát,
giặt giũ
và làm
những
việc lặt
vặt
trong
nhà,
chắc có
lẽ
Chương
ḥan
ṭan bị
lăng
quên
trong
căn nhà
đầy ồn
ào tiếng
động ấy.
Từ khi
có em
Nhè, tất
cả mọi
t́nh
thương
của Mẹ
và dượng
đều dồn
cho em.
Dượng
không
thích
nghe em
khóc,
nên cứ
mỗi lần
Chương
trông em
mà để em
phải
khóc là
dượng
đánh
Chương
rất đau,
lấy cớ
rằng,
không để
ư đến em,
không
trông em
để em
phải
khóc.
C̣n mẹ
th́ quá
bận bịu
với công
việc
buôn bán,
mẹ đi
suốt
ngày,
tối về
chỉ kịp
làm cơm
ăn qua
loa,
chơi với
em Nhè
một lúc
rồi đi
ngủ.
Những
lúc có
mẹ ở nhà,
khi em
Nhè dành
đồ chơi
với
Chương
hoặc
không
bằng
ḷng
điều ǵ,
nó khóc
toáng
lên, dẫm
chân
bành
bạch rồi
lăn ra
ăn vạ.
Cả trăm
lần như
một, Mẹ
lại bảo
(câu nói
mà
Chương
đă nghe
thuộc
ḷng) "Em
c̣n bé,
con
nhường
em đi!"
Lúc đó,
Chương
lại phải
nuốt cái
cục uất
ức xuống
bụng để
nhường
em, ngay
cả những
chuyện
rất vô
lư và
oan ức,
đôi khi
c̣n phải
cơng em,
dỗ dành
cho em
khỏi
khóc. Cả
Mẹ lẫn
Dượng
đều ưu
đăi em
Nhè,
chẳng ai
để ư đến
những
cảm xúc
và hiểu
được nỗi
cô đơn,
buồn khổ
của
Chương,
của một
đứa trẻ
mười một
tuổi,
vẫn đang
rất cần
nhiều sự
chăm sóc
và yêu
thương.
Chương
không có
tuổi thơ.
Ở lứa
tuổi rất
nhỏ nó
đă nhận
thức
được
rằng
ḿnh
phải học
cho giỏi,
phải
thành
công để
ngẩng
mặt với
đời, để
thóat
cảnh
đánh đập
vô cớ
của một
người
dượng
trẻ mà
người mẹ
v́ đời
sống
sinh
nhai của
gia đ́nh
đă không
c̣n có
th́ giờ
để mắt
đến
Chương
nữa. Ở
lứa tuổi
rất sớm,
nó đă
mong
muốn một
sự thóat
ly. Tâm
hồn nó
càng
ngày
càng cằn
cỗi, nứt
nẻ v́
thiếu
giọt
nước
thương
yêu tưới
tẩm. Từ
bao giờ
chẳng
biết, nó
đă không
c̣n có
thể khóc
nữa...
*
Nhiều
năm sau,
chàng
trở
thành
một
thương
gia giầu
có,
thành
công
trên mọi
mặt,
nhưng
tâm thức
vẫn khô
cằn, phổ
thành
một nhân
dáng ít
nói và
lạnh
lùng.
Chàng
chán
ghét
những
cảnh họp
mặt đông
đảo,
tránh
nghe
những
lời nói
yêu
thương
mà chàng
cho rằng
giả dối.
Chàng
đâm nghi
ngờ tất
cả,
không
c̣n tin
trên đời
này lại
có t́nh
nhân ái,
ḷng yêu
thương.
Đó chỉ
là những
"sản
phẩm"
được tạo
dựng bởi
những
con buôn,
nhân cơ
hội để
làm giầu,
như h́nh
ảnh ông
già Noel
ở tuổi
thơ
chàng.
Tâm hồn
chàng
ngày
càng cằn
cỗi, nứt
nẻ, nên
không
bao giờ
có cơ
hội nếm
được vị
ngọt của
t́nh yêu
và được
yêu,
Chàng
chưa
từng yêu
ai, chưa
từng mở
rộng
ḷng
ḿnh để
đón nhận
những
t́nh cảm
mầu
nhiệm ấy.
Vài năm
sau,
chàng
cưới vợ.
Một cô
người
mẫu xinh
đẹp và
nổi
tiếng.
Họ lấy
nhau như
một dịch
vụ cần
thiết.
Chàng
coi nàng
như một
món đồ
đắt giá,
cưới
nàng v́
có một
cảm giác
tự kiêu
là ḿnh
đă chiếm
hữu được
một đóa
hoa đẹp
nhất.
Điều
kiện của
chàng là
nàng chỉ
cần xuất
hiện
trong
những
bữa tiệc
thương
mại cần
thiết.
Nàng
phải học
ăn, học
nói, học
cách đi
đứng của
giới
thượng
lưu.
Nàng
phải mặc
những ǵ
chàng
cho là
lịch lăm,
phải xức
loại
nước hoa
nào
chàng
thích.
Ngược
lại nàng
bằng
ḷng lấy
chàng
chỉ v́
chàng có
tiền,
chàng có
thể đem
lại cho
nàng một
đời sống
vật chất
vương
giả nàng
cần.
Ngoài ra,
nàng c̣n
đ̣i hỏi
chàng
phải
nhường
lại một
số cổ
phần
cộng
thêm một
số tiền
cấp
dưỡng
hàng
tháng.
Đối với
nàng,
nghe ra
"dịch vụ"
hôn nhân
này quả
là rất
hời, v́
những
điều
kiện
chàng
đưa ra
thật là
dễ dàng,
đơn giản.
Nhưng
dần dần,
nàng cảm
thấy
càng
ngày
ḿnh
càng bị
tùng
túng,
ngột
ngạt,
tựa như
một
người
phải
khoác
lên ḿnh
một cái
mặt nạ,
một "con
người
khác"
không
phải là
ḿnh.
Nàng
không
làm được
những ǵ
ḿnh
thích,
không ăn
những
món ăn
nàng
muốn,
không
mặc
những
kiểu mẫu
mà chàng
cho là "nhà
quê, rẻ
tiền".
Nàng có
cảm
tưởng
ḿnh dần
dần đánh
mất
chính
ḿnh.
Điều đau
khổ hơn
cả là
tâm hồn
nàng bị
tổn
thương
đến tận
cùng khi
thấy
chàng
đối xử
với nàng
chẳng
hơn ǵ
một món
đồ chỉ
để trưng
bày cho
đẹp mắt...
Không
thể sống
lâu được
với
những
cảm xúc
khổ đau
ấy, vài
năm sau,
cả chàng
và nàng
đều cảm
thấy tẻ
nhạt.
Chàng
không
c̣n thấy
thích
với món
"đồ chơi"
của ḿnh
nữa, cho
dù có
đắt giá
đến đâu
chàng
cũng cảm
thấy
nhàm
chán.
C̣n nàng
th́
không
thể chịu
đựng
được
cách đối
xử của
chàng
làm tâm
hồn nàng
bị tổn
thương
tới tột
cùng. Họ
ly dị.
Nàng
được
chia một
phần gia
sản đủ
để làm
cho ḷng
tham của
ḿnh
được
thỏa măn.
Chàng
trở lại
đời sống
khô cằn
như xưa....
Giáng
sinh năm
ấy.
Trong
một
chuyến
làm ăn
xa.
Người
thương
gia lang
thang đi
những
bước
chân vô
định về
một miền
quê hẻo
lánh.
Ông
không
biết
ḿnh
sinh ra
đời để
làm ǵ.
Nh́n lại
suốt
quăng
đời từ
tuổi thơ
tới giờ,
ông ḥan
ṭan
không có
được một
niềm vui
nhỏ bé
nào. Tâm
hồn thê
lương,
tan tác,
thêm vào
cảnh
buồn bă
của buổi
chiều
tàn làm
ông ngơ
ngác.
Nh́n bầu
trời với
những
đám mây
đen kịt
sẵn sàng
đổ xuống
một cơn
mưa, ông
cũng
chưa
muốn trở
về khách
sạn.
Thay v́
đi ngược
trở về,
ông lại
bước
những
bước tần
ngần về
hướng
trước
mặt. Ông
nghe
những
giọt mưa
đă bắt
đầu nhỏ
xuống,
nhanh
dần, rồi
sầm sập
như có
người
rượt
đuổi sau
lưng.
Xa xa,
nh́n
thấy một
ngôi
chùa nhỏ.
Ông xỏai
chân ghé
tạm chú
mưa bên
hiên
chùa.
Tiếng
mưa sầm
sập đổ,
ồn ào
vẫn
không át
được
tiếng
tụng
kinh
trầm
trầm
trong
chánh
điện.
Ông
nghiêng
tâm lắng
nghe. Lạ
lùng
chưa.
Chẳng
hiểu vị
sư nào
tụng
bằng một
ngôn ngữ
ǵ mà
ông ḥan
ṭan
không
hiểu. Có
lẽ, đó
là một
bài chú
nào đó.
Âm thanh
khi trầm,
khi bổng
đánh
mạnh vào
tâm hồn
cằn cỗi
ông
những
giọt
nước từ
bi. Ông
bàng
ḥang,
cảm động
tới độ
bật khóc.
Tựa như
người
vừa trổi
dậy từ
một cơn
mơ dài,
ông có
cảm
tưởng
tâm hồn
ḿnh
chưa
từng bao
giờ khép
kín,
chưa
từng bao
giờ cằn
cỗi
thiếu
bóng
t́nh
thương.
Nó vẫn
muôn đời
mở rộng
mà ông
không
biết.
Duy chỉ
một điều
là ông
đă chưa
từng đưa
tay nắm
bắt
những
bàn tay
khác đă
từng đưa
ra muốn
nắm bắt
với ông.
Ông chưa
từng
biết mỉm
cười, từ
những nụ
cười đă
từng
thoáng
qua
trong
đời mà
ông đă
để vuột
mất.
Nay, âm
thanh
câu chú
như
những
giọt
nước cam
lồ tưới
tẩm lên
trái tim
ông mềm
mại,
thổn
thức.
Ông khóc
say sưa,
nước mắt
ḥa với
nước mưa
làm cho
ông thấy
môi ḿnh
mằn mặn.
Càng
khóc,
ông càng
cảm thấy
nhẹ nhơm
và một
niềm vui
vô bờ
nhóm lên
như
những
cánh hoa
nhỏ.
Cơn mưa
dứt từ
lâu. Ông
cũng
ngừng
khóc lúc
nào
không
biết.
Tiếng
tụng
kinh
cũng đă
chấm dứt.
Nhưng
ông thấy
ḿnh vẫn
đứng co
ro bên
mái hiên
chùa.
Giọng
nói trầm
trầm của
vị sư
già từ
trong
chánh
điện
vọng ra:
- Sao
không
vào lễ
Phật mà
vẫn c̣n
đứng măi
ở đấy?
Như một
mệnh
lệnh bắt
buộc
phải
tuân thủ.
Ông lật
đật khe
khẽ đẩy
cánh cửa
bước vào.
Vị sư
già đang
ngồi
quay
lưng về
phía cửa
chính,
đối diện
là một
bức
tranh
Phật
bằng vải
đă ngả
mầu. Ông
phủ phục
xuống
chân vị
sư già
và lại
bắt đầu
khóc.
Ông khóc
v́ cảm
động,
chẳng
hiểu sự
cảm động
ấy từ
đâu ra
mà như
nước vỡ
bờ làm
ông
không
thể
cưỡng
nổi.
Bàn tay
vị sư
đặt lên
đầu ông.
Ấm áp
đầy yêu
thương:
- Ta đă
đợi con
từ bao
lâu nay
sao măi
bây giờ
mới đến?
Ngẩng
lên,
nh́n
khuôn
mặt vị
sư khắc
khổ,
nhưng
lại thấp
thóang
có nhiều
nét thân
quen với
đôi mắt
đầy từ
bi. Ông
ấp úng:
- Thày...
thày...
nói ǵ
con
không
hiểu?
Vị sư
mỉm cưới:
- Có
những
việc mà
ta không
cần phải
hiểu.
Chỉ cảm
nhận là
đủ rồi.
Với
giọng
cảm động
đầy nước
mắt, ông
xụp
xuống:
- Xin
thày quy
y cho
con.
Lể quy y
xảy ra
rất đơn
giản,
yên lặng.
Nhưng
trong
ông cả
một sự
thay đổi
lớn. Ông
bàng
ḥang
ngạc
nhiên
nhận ra
một điều
rất hiển
nhiên.
Ông chưa
từng bao
giờ bị
bỏ rơi,
cô đơn
và thiếu
thốn
t́nh yêu,
tâm hồn
ông luôn
hồn
nhiên
rộng mở,
chỉ có
điều ông
không
nhận ra
được thế
nào là
Hạnh
Phúc mà
thôi.
Giáng
sinh năm
ấy, nhà
tỷ phú
phát tâm
phát
chẩn cho
những
trẻ em
nghèo
khó,
thiếu
thốn và
cô đơn.
Ông xúng
xính
trong bộ
đồ cải
trang
thành
một ông
già Noel
với cḥm
râu
trắng
phau như
tuyết.
Ông ngồi
trên một
chiếc
ghế màu
đỏ thẫm,
với
khuôn
mặt rạng
rỡ của
một
người
sẵn sàng
cho đi
tất cả.
Ông mở
rộng
ṿng tay
đón chào
tất cả
các trẻ
em đến
với ông.
Có những
đứa bé
quần áo
lam lũ,
lếch
thếch,
nhưng
chúng
đến bằng
những
tấm ḷng
chân
thật,
trẻ thơ.
Chúng
quàng
lấy cổ
ông, hôn
ông và
c̣n thầm
th́ với
ông
những
ước mơ
và những
điều bí
mật nhất
của
chúng.
Ông cảm
thấy
ngạc
nhiên và
vui mừng
hết sức.
Tại sao
Hạnh
Phúc đến
thật dễ
dàng mà
cả đời
ông cứ
phải
loay
hoay t́m
kiếm?
Tại sao
ông chỉ
cần đưa
tay là
ông được
sự nắm
bắt? Tại
sao ông
cho với
một ḷng
nhiệt
thành
th́ ông
được trả
lại bằng
niềm vui
bất tận
tới vậy?
Ôi. Ông
đă phung
phí biết
bao
nhiêu
thời
gian để
chỉ nhận
ra được
một giá
trị duy
nhất
trong
đời:
"Hăy
thương
yêu, tất
sẽ được
yêu
thương"
Tối hôm
ấy. Trên
con
đường về
nhà với
đôi chân
tê cứng,
đau nhức
v́ không
biết bao
nhiêu
trẻ con
đă ngồi
trên ấy.
Nhưng
niềm vui
đă làm
ông
không
c̣n cảm
thấy mết
mỏi và
đau nhức
nữa. Ông
yên lặng,
nghe
ḷng
ḿnh
dâng
trào lên
một niềm
an lạc
vô bờ.
Ông nhẹ
nhàng
khép đôi
mắt,
nghe
tiếng
nhạc
giáng
sinh rộn
ră như
tiếng vỡ
của thủy
tinh,
rơi rớt
trên
thinh
không
phủ
xuống
trần thế
như một
đám bụi
vàng...
Dec.
15.2006
Chiêu
Hoàng
|
|
|
|
Bạn c̣n nhớ hay đă
quên: Hoà Thượng Thích Thiện Minh, Linh
hồn của Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam bị
chính quyền Cộng Sản Việt Nam giết ngày
17 tháng 10 năm 1978 tại Sài G̣n.
Nếu
là mây, tôi sẽ là một
vầng mây ấm. Nếu là
người, tôi sẽ chết cho
quê hương !!!
|
TRUYỀN THUYẾT VỀ CÂY GIÁNG SINH
|
Truyền thuyết về cây Giáng
sinh vẫn chưa được trang trí
từ đầu những năm 700 ở Đức.
Truyền thuyết đầu tiên kể
lại rằng: vị thầy tu và là
nhà truyền đạo người Anh tên
là St. Boniface đă tới
thuyết giảng trong một Lễ
Thánh đản tại bộ lạc Druid
nằm trong thị trấn Geismar.
Để chứng minh với người dân
ở đây rằng cái cây sồi mà họ
tôn thờ chẳng có ǵ thần
thánh và bất khả xâm phạm cả,
ông đă đốn gục cây sồi chỉ
bằng một quả đấm. Cây sồi đổ
xuống làm găy trụi các cây
bụi nhỏ trừ một cây thông
non. Sự kiện này đă tạo ra
nhiều cách giải thích về cây
Giáng sinh mà truyền thuyết
về thầy tu Boniface bắt
nguồn từ đây. Chính
Boniface, người đă nỗ lực
thay đổi tín ngưỡng của bộ
lạc nọ đă coi sự sống sót
của cây thông non như là một
điều kỳ diệu. ông nói: "Hăy
để cho loài cây này được gọi
tên là Cây của Chúa hài đồng".
Về sau, các ngày lễ Giáng
sinh ở nước Đức đều được tổ
chức với các cây thông non.
Lịch sử về cây Giáng sinh
co`̣n được biết đến từ trước
thế kỷ 16. ở Alsace (Elsass),
vào năm 1561, cho biết "
Không một người dân nào có
ǵ trong ngày Giáng sinh
ngoại trừ một cái cây bụi có
độ dài bằng tám đôi giày".
Vào thời gian này, các vật
trang trí được treo lên cây,
bao gồm hoa hồng được cắt
bằng giấy mầu, táo, bánh
thánh, quà tặng và đường.
Đây là bằng chứng đầu tiên
về lịch sử h́nh thành cây
Giáng sinh. Vùng Strasbourg
có tục lệ mang cây xanh vào
nhà để trang hoàng trong
suốt tuần lễ Noel (cây xanh
nói chung, không nhất thiết
phải là cây thông).
Phong tục ngày nay có mối
liên hệ mật thiết với cây
thiên đường treo đầy táo,
được biểu diễn trong các vở
kịch tôn giáo thời Trung Cổ.
Các đồ vật dùng để trang trí
trên cây Giáng sinh tượng
trưng cho các vị Chúa. Rất
nhiều vật h́nh chóp được làm
từ gỗ đă thay thế cho cây
thông trong ngày Giáng sinh.
Vào thế kỷ 17, phong tục cây
Giáng sinh đă trải rộng khắp
nước Đức và xứ Scan-đi-na-vơ.
Sau cùng, cây Giáng sinh đă
được trang hoàng bằng nhiều
đồ vật hơn, trước tiên là
với nến và bánh kẹo, sau đó
là táo và mứt, cuối cùng là
các đồ vật lóng lánh được
làm từ nhiều chất liệu khác
nhau.
Người ta cho rằng truyền
thuyết về cây Giáng sinh ở
các nước theo đạo Tin lành
được bắt nguồn từ câu chuyện
của Martin Luther. Mọi người
tin rằng Martin Luther là
người đầu tiên đă treo các
ngọn nến được thắp sáng lên
cành cây. Một buổi tối mùa
đông trên đường trở về nhà,
khi đang sáng tác một bài
thuyết giảng, Luther bất
chợt kinh ngạc khi nh́n thấy
bao ngôi sao sáng lấp lánh
giữa các cành cây. Để tái
hiện lại cảnh đẹp này ở nhà
ḿnh, Luther đă đặt một cây
xanh tại gian pḥng chính và
treo lên cành cây các ngọn
nến được thắp sáng. ở nước
Anh, phong tục cây Giáng
sinh được Hoàng tử Albert,
chồng của Nữ hoàng Victoria
phổ biến rộng răi. Các cư
dân Đức đă mang phong tục
cây Giáng sinh tới châu Mỹ
vào thế kỷ 17. Cây Giáng
sinh ngoài trời trang hoàng
bằng nến điện được đưa vào
Phần Lan năm 1906 và Mỹ (New
York) năm 1912. Trong nhật
kư của Mathew Jahm sốngtại
Lanscaster, Pennsylvania đề
ngày 20 tháng 12 năm 1821 có
ghi lại rằng cây Giáng Sinh
và vô số các đồ trang trí
của nó đă dành được sự quan
tâm đầu tiên ở vùng đất mới
này.
Cây Giáng sinh được du nhập
vào Mỹ rất muộn. Đối với
những người Thanh giáo sống
ở New England th́ Giáng sinh
là một ngày lễ linh thiêng.
Thủ lĩnh thứ hai của phái
Thanh giáo William Bradford
đă viết rằng ông ấy đă phải
rất cố gắng để dập tắt "điều
nhạo báng ngoại đạo" thuộc
về sự tôn kính, sự trừng
phạt và sự phù phiếm. Oliver
Cromwell, một người rất có
ảnh hưởng đối với dân chúng
đă thuyết phục mọi người
chống lại "phong tục ngoại
đạo" từ các bài hát Giáng
sinh, các vật trang trí
Giáng sinh và bất cứ đồ vật
nào đă làm mất đi tính linh
thiêng của "sự kiện thần
thánh này". Và kể từ đó đến
nay cây Thông luôn là biểu
tượng tốt lành trong dịp lễ
Giáng Sinh và người ta
thường gọi với cái tên tri`u mến "Cây Giáng Sinh". |
Tăn mạn:
Dzài ḍng về những
cái "Không" trong cái "Tôi":
1)"Không bán đứng phản bội đất nước, lư
tưởng, đoàn thể,bạn bè thật sự,ân nhân,
bà con, và dĩ nhiên là gia đ́nh."
2)"Không đầu hàng bản thân hoặc bất cứ
khó khăn nào."
3)"Không bao giờ không trả ơn những ai
đă cứu giúp hoặc nhớ đến trong lúc sóng
gió hiễm nguy."
Trả lời chung cho nhiều bạn đọc: - Không
về Việt Nam dưới sự thống trị của nhà
cầm quyền hiện nay !
Nguyễn Phúc Bảo
Phán (DươngTiêu)

Xuân
Hạ Thu Đông Rồi Lại Xuân-Điểm Phim by
Toại Khanh (Mp3 file, DiệuHiền: Tŕnh
Bày; Âm Thanh: DươngTiêu)Rất Hay Nên
Nghe

Những Chuyện Vi Tiếu mang tính triết lư
Đạo và Đời của DươngTiêu(Mp3 -Âm
Nhạc: DươngTiêu; DiệuHiền:
Tŕnh Bày)
Giai
Nhân và Hoà Thượ | |