Ở Lâu Nhất !
Chán Phèo như thường
lệ vẫn aó rách tóc tai bù xù, tha phương lang thang từ chùa
này sang chùa khác để cầu thực nơi cửa Phật từ bi. Một hôm
hắn nghe nói Chuà Đại Nam Quốc Tự ở Bình Dương là một trong
những chùa danh tiếng và giàu có nhất trong nước Việt, hắn
nghĩ thầm chắc hẵn chùa to Phật lớn như thế thì chắc bẩm
100% sẽ kiếm được một bữa ăn no nê. Thế là hắn quyết định
khăn gói lết bộ gần 100 cây số, kè kè mang theo quyễn kinh
Pháp Cú gia bảo đến chuà Đại Nam.
Đến nơi,
quả như lời đồn, chùa Đại Nam quả là vĩ đại và đông khách
thập phương vô cùng, từ các quan bé quan lớn tới các ông Tây
mắt xanh mũi lõ cho tới những kẽ ăn mày khố rách áo ôm như
gã. Vì chùa quá đông, sau một hồi chen lấn xô đẩy uớt đẫm mồ
hôi, hăn mới len lõi theo cùng một đòan khách tham quan thập
phương dưới sự hướng dẫn cuả một anh cận sự nam nói giọng
Bắc the thé vừa đi vừa thuyết minh và giảng giải cho đoàn.
Vào tới chánh điện, hắn cùng phái đoàn tham quan vào đảnh lễ
Đức Phật, Địa Tạng Vương Bồ Tát và bức tượng râu dài của một
vị khá quen quen mà lục loại ký ức mãi gã vẫn không nhớ ra.
Anh cận
sự viên hướng dẫn phái đoàn vẫn oang oang giải thích về ba
bức tượng trên, Chán Phèo tuy dốt đặt cán cuốc nhưng cũng có
một chút hiểu biết về lịch sữ Đức Phật Như Lai và ngài Địa
Tạng Vương. Tới bức tượng thứ ba của vị râu dài tóc bạc phơ
kia, anh hướng dẫn viên ra dấu khách thập phương viếng chùa
im lặng, rồi đằng hắng trịnh trọng:
“Vị này
là Bác Hồ vốn có công ngang hàng không kém gì Đức Thánh Trần
Hưng Đạo. các bác nên đảnh lễ hết sức cung kính.”
Tất cả
khách thập phương trong phái đoàn tham quan im lặng và ngắm
nghiá bức tượng râu dài đó, dường như họ suy tư điều gì
nhưng không dám nói. Vốn tánh tò mò thọc mạch bà tám leo lẽo,
Chán Phèo buột miệng hỏi anh cận sự nam hướng dẫn viên:
“Thế vị
râu dài tóc bạc phơ này chắc cũng là một vị thánh tăng ,
phải không ạ ..?”
Anh hướng dẫn viên tỏ
vẻ tự đắc vì hình như câu hỏi đã gãi trúng đài và nhìn Chán
Phèo một cách thương hại:
“Bác Hồ
không phải là thánh tăng, mà cũng chẳng phải Bồ Tát, Alahán
gì cả. Nguyên do Bác được thờ chung với Đức Phật Thế Tôn và
Ngài Điạ Tạng Vưong Bồ Tát có hai lẽ:
“ 1)Bác là vị cha già dân tộc Việt Nam, mặc
dù Bác không thuộc đạo nào, ngay cả đạo thờ cha mẹ ông bà
kính trên nhường dưới.
2)Bác được ngài Địa Tạng Vưong phong cho
làm chủ ngục tầng số 18, lý do đơn giản vì Bác Hồ ở dưới Địa
ngục mãi mãi, chính vì thế ngay cả ngài Địa Tạng Vương Bồ
Tát lẫn Diêm Vương mới phong cho chức cai tù …….!!!!!!”
November 6th
2006
Nguyên Tịnh Bảo Phán
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT