
Tâm Bút by Toại Khanh
NHỮNG PHÁT
HIỆN BUỒN NHẤT
Biết được chính xác những chùa tháp, kinh tượng bị
tàn phá trong thế kỷ qua hay con số chính xác của những tăng
ni Phật tử bị bách hại, bức tử trong chiến tranh hay những
cuộc ruồng bố ư thức hệ,…dĩ nhiên là đáng buồn, thậm chí
kinh hoàng. Nhưng xét cho cùng, đó chỉ là những phát hiện sơ
sài. Có những phát hiện khác xem chừng c̣n dễ sợ hơn thế rất
nhiều:
-NIỀM TIN VÀO CHƯ THIÊN:
Ai là người tu Phật cũng bảo ḿnh luôn tin tưởng
vào sự tồn tại của hàng khuất mặt, nhưng thực tế không phải
vậy. Biết bao người trong số đó vẫn thanh thản với một đời
tư nhiều khuất lấp. Họ không e ngại sự ḍm ngó của chư
thiên, dù khi gặp chuyện vẫn nguyện cầu chư thiên như kêu
gọi những người có thật.
-NIỀM TIN VÀO NGHIỆP LƯ:
Người học Phật sơ cơ cũng hiểu rằng dù chỉ một ác
niệm thoáng qua trong đầu cũng để lại một ác quả lớn nhỏ nào
đó. Vậy mà, thời nay dường như cái ác nào cũng không đáng
kể. Thiên hạ đang ch́m sâu trong thế giới quảng cáo. Họ sẵn
sàng tung hê những thứ bậy bạ nhất, miễn là nó nhân danh một
lư tưởng cao siêu nào đó và đặc biệt là trong số thiên hạ ấy
có không ít những người biết rơ mười mươi mọi bề trái của
tấm quảng cáo kia. Ai hôm nay dám nói với riêng ḿnh là c̣n
tin vào nghiệp lư ?
- AI NGHĨ KIẾP NGƯỜI KHÓ ĐƯỢC ?
Kinh nói một con rùa mù ngoài biển t́nh cờ đưa đầu
vào một lỗ ván thủng trên biển c̣n dễ hơn sự tái sinh vào
thân nhân loại. Đă vậy, làm người có điều kiện hiểu chuyện
phải quấy thiện ác c̣n muôn phần khó khăn. Nhưng ai thời nay
đă sống tận dụng thân người cho một đạo nghiệp vốn rất cần
cho lư tưởng giải thoát. Người nay h́nh như tu bao nhiêu
cũng thấy là nhiều. Thực ra con số vài tỉ người không đủ để
nói thân người dễ được. Thế giới của các loài vi sinh mới
đông đúc làm sao !
-AI NGHĨ GẶP ĐUỢC PHẬT PHÁP LÀ ĐẠI HẠNH ?
Trong biển người mênh mông t́m được một kẻ biết quên
ḿnh để thương người là đă khó. T́m được người tận lực vị
tha với cái nh́n thấu suốt bản chất thế giới lại càng không
phải dễ. Kinh Nam Truyền nói lắm lúc trong suốt hàng tỉ lần
thành hoại của Thái Dương Hệ này vẫn không có được một đức
Phật ra đời độ sinh. Vậy mà người nay đă dành bao nhiêu thời
gian cho lời dạy của người mà ḿnh gọi là đức Phật. Người ta
c̣n tiêu pha một đời để thờ lạy những ông chằng bà chuộc nào
đó dù vẫn tự nhận là Phật tử.
- AI CHỊU NGHĨ TÁNH MẠNG M̀NH LÀ BẤP BÊNH ?
Nếu được hỏi, người nào trên 18 tuổi cũng đều gật
đầu rằng mạng sống con người là bất định, giàu nghèo sang
hèn không phân biệt. Tai nạn và những bệnh tật ác tính là
những thứ không một ông hoàng bà chúa nào kiểm soát được,
nói chi hàng lê thứ. Vậy mà nỗi nhớ về cái chết vẫn là một
trong những thứ ít được nhắc đến nhất.
So với số lượng tín đồ Cơ Đốc, Hồi Giáo, Ấn Giáo, số
luợng Phật tử quả không đáng kể, chưa được một tỉ. Thử hỏi
trong con số ít oi đó có được bao nhiêu người thực sự tin
chư thiên, tin nghiệp lư, tin vào sự hăn hữu của kiếp người,
tin vào sự hiếm hoi của một lần gặp chánh pháp và tin vào
cái đơn giản nhất là sự phù du của đời sống ? Người ta có
thể dùng một thứ biện tài ghê gớm nào đó để giải thích, biện
minh cho cái sự t́nh thê thảm đó, nhưng nói cho cùng vẫn là
ba chữ KHÔNG TIN LẮM. Một Phật giáo với quá nhiều những đồ
chúng kiểu đó, liệu có phải là một phát hiện buồn ?
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT