
Tùy
Bút by Toại Khanh
PHẬT VÀ MA
Theo kinh
điển Nam Truyền th́ tất cả chúng ta chung quy chỉ có hai
chọn lựa: Hoặc tiếp tục sinh tử trong ba cơi sáu đường, hoặc
chấm dứt hoàn toàn sự tái sinh trong cơi trầm luân. Một đàng
là sự lập lại, tái hiện, trùng phục. Một đàng là sự rũ áo
ra đi chẳng về.
Có thể
nhiều người sẽ la ó om ṣm khi tôi viết rằng Phật và Ma là
hai chọn lựa tương đương, không có chuyện cao thấp ở đây.
Nhiều người cứ le lưỡi hết hồn khi nghe nói về cuộc sinh tử
rùng rợn siêu khó đọa dễ. Nhưng rơ ràng trong cuộc sống
thường nhật ta đă chọn con đường sinh tử. Chỉ cần yêu mê
được sự lập lại buồn tẻ của cuộc trầm luân th́ người ta ai
lại chẳng chạnh ḷng khi nghĩ đến một chiều mùa đông bên một
sơn cốc đ́u hiu có người ẩn sỹ lặng lẽ tắt thở và vĩnh viễn
chẳng quay lui thế giới ba ngàn và đó lại chính là ḿnh.
Chuyện ở đây chỉ là đi hay ở.
Nói thiệt,
nếu có được một con đường trầm luân không dính líu đến
chuyện đoạ lạc và kẻ sinh tử có thể toàn quyền chọn lấy chỗ
tái sinh theo ư thích th́ tôi là người đầu tiên t́nh nguyện
sinh tử vĩnh viễn. Cuộc đời này có tội t́nh ǵ chứ, nó đẹp
quá. Dễ thương nữa. Có điều là ta phải toàn quyền điều động
mọi sự để có thể đứng ngoài nh́n vào mới yêu được nó. Nhảy
vào làm kẻ trong cuộc th́ …độc giả biết chuyện ǵ rồi. Tôi
chợt nhớ một ngạn ngữ Tây Phương rằng cuộc đời này là chuyện
vui cho người ngắm nh́n và là chuyện buồn cho kẻ chịu đựng.
Ngồi trong pḥng gắn máy lạnh ngó ra trời xanh mây trắng th́
sướng tuyệt. Nhưng thử làm kẻ hành nhân trên con đường bụi
giữa trưa th́ biết thân !
Nói vậy có
nghĩa rằng là ai muốn chấm dứt chuyện lập lại buồn tẻ của
một cuộc trầm luân bất định th́ chọn theo Phật. Ai chẳng
đành ḷng dứt áo ra đi th́ ở lại với Ma. Hoặc là kẻ ở hoặc
là người đi, thế thôi. Phật và ma lúc này là tương đương.
Trong mấy
ngày chớm đông này, tôi bỗng dành nhiều thời gian cho một
câu hỏi lẩn thẩn : Đi hay ở ? Đi với Phật hay về với ma. Thế
giới này có cùng lúc hai góc nh́n đối lập, kể cả trong cùng
một mùa đông. Nếu mùa đông này tôi chỉ có một ḿnh dưới tầng
hầm của ngọn hải đăng trong hoàn cảnh cô đơn đói lạnh th́
cuộc đời này đáng chán thiệt. Ngược lại, ai kia có được một
tuần trăng mật theo cách của đôi t́nh nhân thượng lưu ở miền
tuyết trắng nào đó th́ kể cũng đáng trầm luân. Khổ nỗi, cơi
trầm luân là một cuộc vần xoay của thiện ác buồn vui và hấp
lực của cuộc trầm luân thường xui người t́m đến cái ác. Ṭng
thiện như đăng, ṭng ác như băng: Làm lành khó như leo núi
và làm bậy dễ như trượt tuyết. Từ đó chúng sinh vui ít khổ
nhiều. Tôi muốn nhắc lại một câu nói cũ rằng đời sống chỉ là
một chọn lựa.
Nhưng
trời ạ, tôi là ai mà yêu quá cuộc đời này !
Toại Khanh
CÓ AI ĐƯA GĂ LÁI Đ̉ QUA SÔNG
Giữa khuya nghe lá rơi quanh gối
Ngó lại, trời ơi cái ǵ đây…
Sững sờ ngồi đếm: Ngàn câu hỏi !
Buông xuống, cầm lên mỏi cả tay.
Băm tám tuổi đời là nửa kiếp
Có ǵ ngoài những giấc mơ xa
Biển pháp mênh mông niềm bối diệp
Đong kỹ chỉ lưng một chén trà…
Ta đă bao giờ chịu lên non
Hay chỉ quẩn quanh những lối ṃn
Tay buông, tay nắm, ḷng mâu thuẫn
Cưới th́ chẳng muốn, muốn bồng con !
Muốn bỏ hết đời, về tu thở
Tai vẫn vang vang tiếng gọi đ̣
Độ sinh, tự độ…đều dang dở
Vó ngựa thời gian chẳng đợi cho
Gia tài trước mắt ngh́n cuốn sách
Tượng Phật, …rồi thêm bộ ấm trà
Muốn đem cho hết, ḷng chợt quặn
Mai mốt lỡ cần…kiếm đâu ra !
Muốn bỏ về đâu xa thiệt xa
Chán rồi xứ biển Florida
Muốn về xứ tuyết nhưng sợ lạnh
Dẫu vẫn nằm mơ Alaska
Có kẻ rủ về đảo Hawaii
Nhỏ xíu thế kia sợ có ngày
Nếu chẳng sóng thần th́ động đất
Món nào ngẫm kỹ…cũng tan thây !
Thôi th́ tiếp tục…ở lại đây
Ngồi gác hải đăng ngày qua ngày
Bao nhiêu dấu hỏi c̣n sót lại
Để đó…ngày mai xếp máy bay !
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT