
"Saigon" Măi Măi Là
"Saigon"
Mỗi mùa xuân về trên quê hương Việt
Nam, chúng ta lại nhớ đến địa danh Sài G̣n.
Sài G̣n, tự nó đă đầy đủ ư nghĩa.
Không cần phải thêm thủ đô hay thành phố ǵ cả. Hai chữ Sài
G̣n đă in sâu vào từng tâm hồn của ngựi dân Việt Nam mà c̣n
quen thuộc với người ngoại quốc với tên gọi không có dấu:
“Saigon”. ...
... Để rồi từ đó mọi người đều có
thể viết chữ Sài G̣n dính liền lại với nhau mà không bỏ dấu
“SAIGON”.
Không biết bao nhiêu bài luận văn
của các em học sinh từ tiểu học đến trung học tả về Saigon.
Không biết bao nhiêu thi sĩ, nhạc sĩ viết về Saigon. Saigon
nằm soi ḿnh bên ḍng sông cùng tên Saigon, thật lăng mạng
và kêu ngạo cùng tuế nguyệt.
Chúng ta hăy lắng động tâm hồn để
t́m về sự mộc mạc của người Việt Nam đối với Saigon thân
yêu.
1. Thưa cô đi đâu?
- Saigon.
2. Bà ngoại đi đâu?
- Lên Saigon.
3. Mầy từ đâu về?
- Từ Saigon.
Chỉ cần một chữ Saigon là đầy đủ
rồi.
Nhưng trong 30 năm qua, Saigon bị
mất tên, bị thay thế bằng tên của nhân vật Hồ Chí Minh.
Sàigon ngậm ngùi tức tưởi, thổn thức với lời ca trong bài
Vĩnh Biệt Saigon: “...ta mất người như người đă mất tên…”.
Người Cộng Sản Việt Nam rất lấy làm
hănh diện với cái gọi thành phố Hồ Chí Minh. Cái tên nghe
vừa dài vừa chói tai, lúc nào cũng phải thêm chữ “thành
phố”. Nếu thiếu chữ “thành phố” th́ nguy to. Bởi v́ kêu Hà
Nội th́ ai cũng hiểu là điạ danh Hà Nội, nhưng kêu Hồ Chí
Minh khơi khơi th́ có khi người ta không biết kêu cái quái
ǵ?
Bây giờ xin mời những người Cộng Sản
Việt Nam cùng chia xẽ có nên để tên Hồ Chí Minh hay nên trả
tên lại cho Saigon. Nếu quí vị nhất định khư khư giữ nguyên
tên Hồ Chí Minh, th́ nên cùng thưởng thức những mẫu chuyện
và truyền khẩu từ ngựi này sang người khác, từ nơi này sang
nơi khác mà tạm gọi là truyền khẩu dân gian, hăy xem như một
cuộc trưng cầu dân ư có được không?
1. Bây giờ nói về tệ nạn xă hội:
- Người ta thường kêu là “Du Đăng
Saigon” nay xin sửa lại: “Du Đăng Hồ Chí Minh”
- Saigon ngày xưa ít thấy đĩ bây giờ
đĩ Saigon nhiều quá. “Đĩ Saigon” xin đổi lại là “Đĩ Hồ Chí
Minh”
- Saigon ngày xưa ít thấy mấy thằng
điếm bây giờ phải coi chừng mấy thằng điếm. ‘Điếm Sàigon”
xin đổi lại là “Điếm Hồ Chí Minh”.
2. Bây giờ nói về dân gian:
Khi nói đến dân gian th́ không phải
như viết văn chương, chỉ nói tắt hiểu là được. Không cần
chính tả hay văn phạm.
- Mầy lấy vợ ở đâu? dạ em lấy vợ
Saigon. ”Lấy vợ Saigon" xin đổi lại là “Lấy vợ Hồ Chí Minh”.
- Chị mua gà ở đâu? mua gà Saigon.
Gà Saigon xin đổi lại là “Gà Hồ Chí Minh”.
- Đi Saigon nhớ coi chừng chó, chó
Saigon dữ lắm. “Chó Saigon” xin đổi lại là “chó Hồ Chí Minh”
- Má ơi lên coi truyền h́nh ḱa xe
đụng ghê lắm. Xe đụng chỗ nào? Xe đụng Saigon. Xe đụng
Saigon xin đổi lại là “xe đụng Hồ Chí Minh.”
- Thịt chó Saigon ăn ngon quá. Thịt
chó Saigon xin đổi lại là “thịt chó Hồ Chí Minh”
- Đừng làm giả đồ của Pháp bị bắt đó
nghe. Vỏ Paris, ruột Saigon là phạm pháp. Xin đổi là: “Vỏ
Paris, ruột Hồ chí Minh”.
- Saigon nóng đổ mồ hôi, xin đổi lại
là “Hồ Chí Minh nóng đổ mồ hôi”.
- Saigon nóng muốn lột quần lột áo.
Xin đổi là “Hồ Chí Minh nóng muốn lột quần lột áo”.
- Đi Saigon th́ phải mua giầy da
Saigon. Xin đổi lại “Giầy da Hồ Chí Minh”
- Gió thổi mạnh quá nên nhà Saigon
bị sập. Xin đổi lại ‘nhà Hồ Chí Minh bị sập’.
Và c̣n nhiều nhiều lắm lắm……….
Hăy cùng nhau qua truyền khẩu dân
gian để thay thế cái gọi là Hồ Chí Minh vào “Saigon” để cả
82 triệu người dân Việt Nam có dịp thi thố tài văn chương
dân gian của ḿnh để có những trận cười hả hê mà người ta
gọi là chuyện cười dân gian.
Trăm năm bia đá cũng ṃn,
Ngàn năm bia miệng vẩn c̣n trơ trơ
Để người cộng sản Việt Nam hiểu được
sức mạnh của quần chúng. Ai đă đổi tên Saigon? Bây giờ họ
phải gánh chịu “gậy ông đập lưng ông”.
Các địa danh như, Hà Nội, Huế, Nha
Trang, Vũng Tàu, Cần Thơ, Cà Mau… Mà h́nh như tất cả các điạ
danh ở Việt Nam chỉ cần nói tên là người ta hiểu được liền
đâu cần phải thêm chữ: thành phố hay tỉnh…. Vây nói khơi
khơi Hồ Chí Minh th́ là cái con khỉ khô ǵ? Thật là cười ra
nước mắt.
Chú lơ xe đ̣ gọi hành khách: Saigon
không? Saigon đây? Hành khách đứng dưới đường vẫy tay trả
lời : Saigon, Saigon….. Bây giờ sửa lại : Chú lơ xe đ̣ gọi
hành khách: Hồ Chí Minh, không? Hồ Chí Minh đây? Hành khách
đứng dưới đường vẫy tay trả lời: Hồ Chí Minh, Hồ Chí Minh…
Có thể trong đám hành khách đó có cả đảng viên đảng CSVN.
Việc đổi tên Saigon và áp đặt cái
gọi là Hồ Chí Minh là do chính những người công sản Việt Nam
tạo ra. Nay chỉ xin được dùng cái gọi là Hồ Chí Minh để thay
thế những lời nói dân gian. Nghĩa là cứ chỗ nào có chữ
Saigon th́ thay vào đó là chữ Hồ Chí Minh. Quí vị CSVN nghĩ
sao? Quí độc giả nghĩ sao?
Người cộng sản Việt Nam đă sai lầm
giữa địa danh và tên nhân vật, mà cái ác nhất lại là tên của
nhân vật được những người cộng sản Viêt Nam sùng bái. Cái
thây ma nằm giữa Ba Đ́nh, mỗi năm phải tiêu phí biết bao
nhiêu tiền của nhân dân Việt Nam? Người cộng sản sống th́
tham nhũng, tham lạm tài sản quốc gia. Người cộng sản chết
cũng ăn bám nhân dân Việt Nam, đó chính là cái thây ma Hồ
Chí Minh.
Người chết phải trở về cát bụi. Thây
ma th́ phải đem chôn hay thiêu. Có một người vào xem xác
chết của Hồ Chí Minh, khi về nhà không dám ngủ, mà nhắm mắt
lại là thấy ác mộng hay nói đúng hơn là thấy thây ma Hồ Chí
Minh. Cuối cùng phải đi xem bác sĩ tâm lư. Bác sĩ tâm lư
khuyên: bạn đừng nghĩ tới cái xác đó nữa, cứ xem như nh́n
thấy xác của một con vật nào đó, thí dụ như xác con gà, con
cá bán ở chợ là được rồi.”
Đất nước Việt Nam đă bị người cộng
sản tàn phá. Không biết bao nhiêu bút mực của các nhà văn,
nhà phê b́nh, nhà b́nh luận… của rất nhiều thế hệ lên án.
Người cộng sản cần phải thức tỉnh một cách thật sự mà hăy
trả lại những ǵ của Việt Nam cho dân tộc Việt Nam.
Cỏ cây c̣n biết hờn sông núi
Giang sơn gấm vóc phải ngậm ngùi.
Saigon phải được trân trọng trả lại
tên cho Saigon. Saigon măi măi là Saigon.
Chán Phèo
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT