|
TÔN CHỈ VÀ LỜi GIỚI THIỆU GIÁO HỘI PHẬT GIÁO
VIỆT NAM THỐNG NHẤT:
  
VÔ TRỤ BẤT THỦ - SỨ
MỆNH ĐỘ SINH
CỦA CHƯ ĐẠI BỒ TÁT
Sư tử hống thời
phương thảo lục
Tượng vương hồi xứ
lạc hoa hồng
  
Hành tung của chư vị
Bồ Tát, mang nhục thân thị hiện cơi Ta bà, hóa độ chúng sanh,
bằng cái nh́n b́nh thường của con người không thể nào biết
được. Chư đại Bồ Tát vân du tự tại khắp mọi nơi, khi tâm
lượng chúng sanh cảm th́ Bồ Tát ứng, khi chúng sanh niệm
tưởng danh hiệu th́ Bồ Tát hiện tiền. Tâm đại bi và bản
hoài tế độ bao trùm khắp thế giới ba ngàn, ḷng đại bi vượt
lên nhị biên đối đăi. Hàng chúng sanh, tập thể loài người
thành kính ngưỡng vọng, những đóa hồng liên xinh tươi đang
rực cháy trong ḷ lửa đỏ, nhưng vẫn hiến dâng cho đời ngào
ngạt hương thơm. Ḥa thượng Huyền Quang, Quảng Độ, tên
Người khởi xướng phong trào đấu tranh bất bạo động, đ̣i tự
do nhân quyền, tự do tôn giáo tại Việt Nam, đang bị nhà cầm
quyền lưu đày, tống giam biệt xứ, cắt đứt sự liên lạc giữa
người với người, giữa Thầy với tṛ, giữa t́nh ruột thịt máu
mủ, tông môn. Cộng sản Việt Nam có thể trù dập xác thân
Người tứ đại, ngũ uẩn tạo thành, nhưng không thể nào lay
chuyển, xoi ṃn ư chí kiên định như kim cương và tâm thức
sáng ngời như sao Bắc Đẩu của nhị vị Ḥa thượng. Ư chí và
tâm thức đó là bài kinh được tụng lên từ khung trời lửa đỏ
đang hực cháy, làm hướng đi đích thực cho dân tộc Việt hôm
nay, cho đạo pháp ngàn sau noi gương Người hùng lực: xác
thân nguyện làm đại Bồ Tát; tâm linh nguyện là bầu trời Như
Lai để ngàn sao c̣n lấp lánh, soi rọi tận cùng nơi vô thức
của kiếp người cộng sản Việt Nam.=>
TIẾP THEO
Mùa Đông Cali, tháng
12, 1995
Kính bút,
Thượng Tọa Thỉch
Nguyên Siêu (Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Văn Hoá GHPGVNTN Văn
Pḥng II Hoa Kỳ)
Sư Thiện Chiếu
Thích Tuệ
Sỹ
---o0o---
Vào khoảng
trước hay sau năm 1945 ǵ đó,
nay không nhớ rơ; phải nói thực
rằng đấy là thời gian đánh dấu
một chuyển hướng quan trọng
trong đời sống của tôi. Qua một
thời bôn tẩu, lúc này tôi rất
thấm thía cái ư nghĩa của sự mệt
mỏi. Con ngựa chứng đă đến kỳ
mất hết phong độ hung hăng của
một dạo. Rừng núi âm u, hùng vĩ,
chỉ c̣n nghe đâu những tiếng
vọng mơ hồ. Trong lúc lều tranh
của ông cha mấy đời để lại, từng
buổi chiều, tôi bắt ghế ngồi
nh́n về rặng núi Đâu Mâu ở phía
Tây, cảm giác sự thất bại và sự
sụp đổ của những ngày nung cái
khí phách cuồng vong. Cứ tưởng
con mắt ḿnh chẳng c̣n cơ hội
nào để trông thấy những lớp bụi
đường, đành để cho thân và danh
cùng mục nát với cỏ cây tại chỗ
này. Ấy thế mà, sự đời vẫn có
những cơn biển dâu kỳ lạ.
Chẳng mấy
chốc sau đó, con tàu lạc phách
lại lăn bánh nữa. Tự thề rằng,
từ nay, dù có đi đâu, cũng sẽ
chỉ đi trong một tâm tư tịch
liêu. Lời thề này cho đến bây
giờ, có lẽ vẫn c̣n hiệu lực.
Năm đó, gần
ngày Tết, tôi ghé lại thăm một
người bạn, bấy giờ đang ở vùng
Đồng Ông Cộ, tỉnh Gia Định. Cũng
là một bọn lỡ vận và thất chí
như nhau. Tuy vậy, không ai dám
cất tiếng bảo "Trời hại ta rồi".
Bạn già như chúng tôi có lẽ ai
cũng muốn nhớ ít mà nên nói
nhiều. Cho nên, tâm sự tràng
giang đại hải cứ theo gió mà bay
mất.
Đó là nói
riêng cái tâm sự giang hồ và
những cuồng vọng của tuổi thanh
xuân. Nhưng tâm sự văn chương có
lẽ không phải là chuyện đáng
quên hay đáng nhớ. Sẵn dịp đó,
tôi làm tặng ông bạn già hai câu
đối chữ Nho, để treo coi mấy
ngày Tết. Nhờ vậy mà t́nh già
không nhạt nhẽo lắm. Nay xin lục
lại mấy câu đó cung hiền chư
phương độc giả thưởng thức chơi
:
Chích lư
thiên trùng ẩn ước triêu huy, tà
cốc khẩu
Song kiều
tuyệt lănh mông lông thệ thủy
trục vân không
Ông bạn già
tôi rất lấy làm thưởng thức, sai
xắp nhỏ chạy ra Lăng Ông Bà
Chiểu kiếm coi thầy đổ nào đó
viết chữ trông được, thuê viết
lên giấy hồng điều, để treo mấy
cái cột trống giữa nhà, thêm một
chút phong vận cho những cuộc
đối ẩm khuya và chiều.
Xắp nhỏ trở
về, mang về không những chỉ hai
câu đó, mà c̣n thêm hai câu nữa.
Chúng tôi không hiểu ất giáp ǵ
hết. Hỏi ra, mới hay là ông thầy
đồ kia có nhă ư tặng thêm hai
câu. Coi lại, té ra là hai câu
dịch nôm như thế này :
Một chiếc dép
đi ngh́n trùng, thấp thoáng nắng
mai nghiêng cửa động ;
Đôi cánh non
trên vạn nẻo, mịt mù nước cuộn
đuổi trời mây.
Chúng tôi cao
hứng vô cùng. Một mặt sai xắp
nhỏ chạy ra mời ông thầy đồ về
nhà chơi. Một mặt sai sắm sửa
thêm một ít thức nhắm và mua
thêm rượu ngon.
Gần trưa th́
khách tới. Chủ khách nh́n nhau
sửng sốt. Chả lẽ tuổi già yếu
kém hóa ra mắt mờ lệch sao đây ?
Hỡi ôi, há không phải là cố tri
sư Thiện Chiếu đấy ư ? Sao lại
nông nỗi trong lớp h́nh hài này
?
Sư vốn con
nhà trưởng giả ở Kinh Thành.
Xuất gia từ nhỏ. Cốt cách tài
hoa, nên càng lớn càng tự thị.
Sở học rộng răi. Nhất là về kinh
điển nhà Phật th́ coi như độc bộ
vũ lâm.
Thuở đó, bọn
tôi dăm bảy người, mỗi người
theo một chí hướng. Ai cũng mong
mỏi đem cái hùng tâm tráng khí
của ḿnh ra mà thi thố trong
thời buổi điêu linh nhục nhă của
quê hương. Trên những bước đường
xuôi ngược Kinh Thành là nơi gặp
gỡ thường xuyên. Cứ mỗi lần đoàn
tụ đủ mặt, chúng tôi kéo nhau
đến sư Thiện Chiếu. Sư nói
chuyện rất sôi nổi và lôi cuốn.
Đời sống vẫn tỏ ra phóng khoáng,
nhưng chung quanh sư như đă bao
vây sẵn một bức tường kiên cố,
chúng tôi không làm sao xuyên
thủng được. Có lẽ v́ sở kiến quá
cách xa nhau.
Cho đến lúc
mưu sự chung của chúng tôi bị
tan ră, ai nấy t́m đường chạy
trốn. Một trong các người bạn
của tôi, anh Bát K? lúc đào vong
đă t́m đến sư, nhờ phương tiện
sư, được gởi đi lẩn tránh tại
một vùng quê heo hút. Kể từ đó,
anh em mỗi người một ngả, mất
hẳn liên lạc. Măi về sau mới
biết được tin tức hoạt động của
một vài người. Sư Thiện Chiếu
th́ bây giờ mới gặp lại. Riêng
anh Bát K? tôi chỉ nghe được qua
lời sư Thiện Chiếu nhân lúc tái
ngộ này mà thôi.
Bát K?là đàn
anh, thủ lănh đại ca của chúng
tôi trong mưu đồ đại sự. Khi
thất bại, đào vong, anh vẫn tin
tưởng và chờ đợi một cơ hội khác.
Những ngày đào vong, anh lấy
khung cảnh nhỏ hẹp của gia đ́nh
làm chỗ trú ẩn tinh thần. Con
người anh có những đam mê mù
quáng. Hoạt động chính trị th́
đam mê lư tưởng của ḿnh đến độ
quên hết dự đoán trước những ǵ
mà biến chuyển thời cuộc phải có.
Đời sống gia đ́nh đưa anh đến
các đam mê cuồng loạn khác. Cái
đó tôi biết chắc là v́ bản tính
đam mê, chứ không phải v́ thất
chí. Chẳng mấy chốc, gia đ́nh đổ
vỡ. Anh dành ôm hận bỏ đi. Đó là
đi liều, v́ phải tránh né đủ mọi
thứ. Anh đi từng đoạn đường, lần
ṃ cho đến vào tại Sài G̣n. Rồi
một đêm kia, sư Thiện Chiếu bỗng
gặp anh trong dáng người đày đọa
phong trần, ḿnh đă khoác áo làm
sư. V́ anh phải làm như vậy mới
tránh được sự theo dơi suốt cả
đoạn đường từ Sài G̣n trở ra Huế.
Đêm đó, anh
nghỉ lại với Thiện Chiếu, nhưng
không hề đả động đến mục đích
trở về Huế của ḿnh. Theo lời sư
Thiện Chiếu, đó là đêm đầu tiên
sư khám phá sức nhẫn nại của một
con người đầy chất đam mê mù
quáng này. Thất bại và đau khổ
làm cho gương mặt anh rạng rỡ
hẳn lên. Có lẽ phải là người đa
cảm như sư Thiện Chiếu mới thấy
được nét thiên thần trên gương
mặt trẻ thơ đầy nước mắt. Cái
thất bại lớn, không phải là
những dự tính bất thành, hay
những khát vọng và đam mê cuồng
nhiệt không được thỏa măn. Sự
thất bại chính ở chỗ ḿnh chưa
nếm được sự thực của đau khổ.
Ước vọng dù đạt được hay không
đạt được, luôn luôn vẫn là ước
vọng Phải bị bức bách đến chỗ kỳ
cùng khổ lụy, mới thấy rơ cái
đam mê cuồng nhiệt của ḿnh nó
như thế nào. Sau đêm đó, Bát
K?từ ǵă ra đi, biệt tích.
Vài tháng sau,
Thiện Chiếu lên dường vào Nam.
Tôi có cảm giác sư bỏ đi trong
con mắt hùng thị cô độc của ḿnh.
Tài hoa mà giấu kín, nó chỉ làm
khổ ḿnh trong một cơi mộng cô
liêu mà thôi. Đem tài hoa ra thi
thố, th́ nó lại đày đọa ḿnh
trong một rừng khổ lụy.
Sư không nói
rơ, nhưng qua lời nói, tôi cũng
đoán được lần đi đó, sư cũng đă
làm nên sự nghiệp đúng như dự
tính dưới một danh hiệu khác.
Cái con người
này, từ dạo trước, hễ mỗi lần mở
miệng là phảng phất lư tưởng
giải thoát. Đời sống không chút
ràng buộc, ngay cả qui luật nhà
chùa cũng không tỏ ra ràng buộc
sư, cho nên chúng tôi hồi đó
không hiểu sư muốn giải thoát
cái ǵ. Sao sáng suốt như sư mà
không giác ngộ trước cái nhục
nhă điêu linh của đất nước; để
thực hiện lư tưởng giải thoát ở
đó, cho chúng tôi nhờ cậy được
nhiều ?
Tôi hỏi hoàn
cảnh hiện tại, và nguyên nhân
nào đưa đẩy con người tài hoa
xưa kia đến t́nh trạng như vầy.
Bấy giờ, không phải là sư Thiện
Chiếu, mà là một cụ đồ Nho viết
mướn, mỉm cười. Bỗng nhiên, tôi
cảm thấy ḿnh đau khổ. Ngoài sáu
mươi tuổi, ư nghĩa của đau khổ
là ǵ nhỉ ?
Sau buổi cơm
trưa, chúng tôi cố cầm ông bạn
cố tri này ở chơi ít hôm. Nhưng
ông nhất quyết từ chối. Hỏi thăm
nơi trú ngụ, cũng không nói. Đến
nay, cũng đă; mấy năm rồi, tôi
không biết hỏi thăm ai về sư
Thiện Chiếu ngày xưa hay cụ đồ
viết mướn ngày nay nữa.
|
|
Câu chuyện bát ḿ
Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng c̣n tồn tại
ḷng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi
gọi là "Câu chuyện bát ḿ". Chuyện xảy ra cách đây năm
mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán ḿ
Bắc Hải Đ́nh, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.
o
O o
Đêm giao thừa, ăn ḿ sợi đón năm mới là phong tục tập
quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn
của quán ḿ rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng
tối trên đường phố hăy c̣n tấp nập ồn ào nhưng vào ngày
này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón
năm mới. V́ vậy đường phố trong phút chốc đă trở nên
vắng vẻ.
Ông chủ Bắc Hải Đ́nh là một người thật thà chất phát,
c̣n bà chủ là một người nhiệt t́nh, tiếp đăi khách như
người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa th́
cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên
dẫn theo hai bé trai bước vào. Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi,
đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống
nhau, c̣n người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.
-
Xin mời ngồi!
Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:
- Có thể... cho tôi một... bát ḿ được không?
Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nh́n chăm chú.
- Đương nhiên... đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.
Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi
to:
- Cho một bát ḿ.
Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát ḿ trông rất ngon lành,
họ vừa ăn vừa tṛ chuyện khe khẽ với nhau. "Ngon quá" -
thằng anh nói.
- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp ḿ đưa vào
miệng mẹ.
Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng.
Ba mẹ con cùng khen: "Thật là ngon! Cám ơn!" rồi cúi
chào và bước ra khỏi quán.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng
nói.
Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đă trôi qua một năm.
Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc
của Bắc Hải Đ́nh vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay
có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa
th́ cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một
người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nh́n thấy cái
áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng
năm ngoái.
- Có thể... cho tôi một... bát ḿ được không?
- Đương nhiên... đương nhiên, mời ngồi!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói
vọng vào bếp:
- Cho một bát ḿ.
Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp
trả lời:
- Vâng, một bát ḿ!
Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:
- Này ông, ḿnh nấu cho họ ba bát ḿ được không?
- Không được đâu, nếu ḿnh làm thế chắc họ sẽ không vừa
ư.
Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều ḿ vào nồi nước
lèo, ông ta cười cười nh́n vợ và thầm nghĩ: "Trông bà bề
ngoài khô khan nhưng ḷng dạ cũng không đến nỗi nào!"
Ông làm một tô ḿ to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba
mẹ con ngồi quanh bát ḿ vừa ăn vừa thảo luận. Những lời
nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.
- Thơm quá!
- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đ́nh ăn ḿ thật là may
mắn quá!
- Sang năm nếu được đến đây nữa th́ tốt biết mấy!
Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi
tiệm Bắc Hải Đ́nh.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!
Nh́n theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán
thảo luận với nhau một lúc lâu.
Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải
Đ́nh vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi
không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai
người đều cảm thấy trong ḷng có một cảm giác ǵ đó khó
tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đă nhận bao ĺ
x́ và ra về. Ông chủ vội vă tháo các tấm bảng trên tường
ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát ḿ” và thay vào đó
giá của năm ngoái “150đ/bát ḿ”. Trên bàn số hai, ba
mươi phút trước bà chủ đă đặt một tờ giấy "Đă đặt chỗ".
Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, h́nh như họ cố chờ
khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ
quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh,
nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đă lớn rất nhiều.
- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt t́nh chào đón.
Nh́n thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm
răi nói:
- Làm ơn nấu cho chúng tôi... hai bát ḿ được không?
- Được chứ, mời ngồi bên này!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy
"Đă đặt chỗ" đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát
ḿ".
- Vâng, hai bát ḿ. Có ngay.
Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần ḿ vào nồi.
Ba mẹ con vừa ăn vừa tṛ chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi.
Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui
mừng của ba mẹ con, trong ḷng họ cũng cảm thấy vui lây.
- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các
con!
- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?
- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đă
làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi
thường một phần, phần c̣n lại chúng ta phải chịu, v́ vậy
mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi
ngàn đồng.
- Chuyện đó th́ chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.
Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.
- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết
nhưng năm nay mẹ đă nộp xong cả rồi!
- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?
- Ừ, mẹ nói thật. Bởi v́ anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa
báo, c̣n Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể
yên tâm làm việc, công ty đă phát cho mẹ một tháng lương
đặc biệt, v́ vậy số tiền chúng ta c̣n thiếu mẹ đă nộp
hết rồi.
- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để
con tiếp tục nấu cơm nhé.
- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải
cố gắng lên!
- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!
- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết.
Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường
của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học.
Thầy giáo của Tiểu Thuần c̣n gửi một bức thư đặc biệt
cho biết bài văn của Tiểu Thuần đă được chọn làm đại
diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe
bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đă thay
mẹ đến dự.
- Có thật thế không? Sau đó ra sao?
- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em
là ǵ?” Tiểu Thuần đă lấy đề tài bát ḿ để viết và được
đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: "Ba
bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác
trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc".
Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết
vào bài nữa. Lại c̣n: "Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn
một bát ḿ rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô ḿ, nhưng
hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và c̣n chúc chúng
tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đă giúp chúng tôi có
dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ
nhàng hơn". V́ vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của
nó là sau này mở một tiệm ḿ, trở thành ông chủ tiệm ḿ
lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của ḿnh
những câu như: "Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!"
Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe
ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.
- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần
hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.
- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?
- Bởi v́ quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói
ǵ cả, con nói: "Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của
thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ
nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể ǵ đó
nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền
toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn th́
trong ḷng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ
chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát ḿ, đó là cả
một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên
được... Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm
chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô
quan tâm giúp đỡ cho em con."
Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ
cùng nhau ăn hết tô ḿ đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói
câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nh́n
theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:
- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!
Lại một năm nữa trôi qua.
Bắc Hải Đ́nh vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm
giấy "Đă đặt chỗ" nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất
hiện.=>Tiếp Theo
Gương
Sáng Việt Nam Nơi xứ người 
|
1)H́nh
ảnh Chị Như Không(đạo hữu Từ Hạnh) Đại Diện Nhóm Thảo Luận
Phật Pháp và quư Phật Tử gần xa Trong Chuyến Về Việt Nam
2)Cứu
Trợ Đồng Bào Miền Trung vào tháng 10-11 Năm 2006(slide show)
3)Đường
Vê Đất Phật (Slideshow + Song =>Tuyệt Vời,
nên nghe MP3)
4)Ông
Già Noel (Mp3 by Chiêu Hoàng - Tŕnh bày
DiệuHiền-Âm Nhạc DươngTiêu)
Cờ bạc là nguyên nhân đưa tôi xuống bùn
đen
5)TIN VỀ BĂO SỐ 9
và Quỹ cưú trợ - DURIAN
6)XIN
ĐỪNG BỎ RƠI TÔI - BÀI HÁT "LỜI QUÊ HƯƠNG"
MP3-NHẠC PHAN NI TẤN PHỔ THƠ TRẦN TRUNG ĐẠO, NHỚ
VỀ VIỆT NAM.
H́nh
ảnh đạo hữu Đoàn Như và Không Thúy trong sinh hoạt Từ Thiện
Lá Lành đùm Lá Rách tại Việt Nam 2004-2005 |
Bà Mairead Corrigan Maguire, Giải Nobel Ḥa
b́nh đề nghị trao Giải Nobel Ḥa b́nh năm 2007
cho Ḥa thượng Thích Quảng Độ - Nhật báo Daily
Telegraph ở Luân Đôn
phỏng vấn Ḥa thượng Thích Quảng Độ - Ông Vơ Văn
Ái nhận định về CPC và APEC
Dưới tiêu đề "Đề
nghị Tăng sĩ Việt Nam, Ḥa thượng Thích Quảng Độ
lănh Giải Nobel Ḥa b́nh năm 2007", Văn
pḥng Bà Mairead Corrigan Maguire, Giải Nobel
Ḥa b́nh, người Ái Nhĩ Lan, vừa công bố bản
Thông cáo báo chí vào đúng ngày Tết dương lịch,
1.1.2007, việc bà viết thư cho Ủy ban Nobel ở
thủ đô Oslo, Na Uy, đề cử Ḥa thượng Thích Quảng
Độ. Nguyên văn bản thông cáo báo chí viết như
sau :
"Ḥa thượng Thích
Quảng Độ đă được Mairead Corrigan Maguire, Giải
Nobel Ḥa b́nh, đề cử lănh Giải Nobel Ḥa b́nh
năm 2007. Ḥa thượng là Viện trưởng Viện Hóa Đạo,
Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất hiện bị
ngăn cấm hoạt động. Trong bức thư gửi đến Ủy ban
Nobel Ḥa b́nh ở Oslo, bà viết :
"Ḥa thượng Thích
Quảng Độ đă đem hết cuộc đời ngài phục vụ cuộc
đấu tranh bất bạo động cho dân chủ, tự do tôn
giáo và nhân quyền tại Việt Nam. 80% dân chúng
trong dân số 83 triệu người Việt theo Giáo hội
Phật giáo Việt Nam Thống nhất, nhưng hiện nay
Giáo hội này bị đặt ngoài ṿng pháp luật, hàng
giáo phẩm bị đàn áp, sách nhiễu, giam cầm. Năm
1982, nhà cầm quyền Cộng sản đặt Giáo hội này ra
ngoài ṿng pháp luật, một hệ thống to rộng trên
các lĩnh vực giáo dục học đường, đại học, bệnh
xá, nhiều trung tâm văn hóa và từ thiện bị nhà
cầm quyền tịch thu, hàng giáo phẩm bị bắt, giới
cư sĩ bị sách nhiễu. Ḥa thượng Viện trưởng
Thích Quảng Độ, 77 tuổi, bị cấm cố gần 30 năm
chỉ v́ Ḥa thượng ôn ḥa bênh vực cho tự do tôn
giáo, dân chủ và nhân quyền. Ngày nay, Ḥa
thượng là tù nhân ngay trong ngôi chùa của ḿnh,
bị giam cầm không lư do hay xét xử. Ngày mà Ḥa
thượng bị lưu đày về nơi sinh trưởng ở tỉnh Thái
B́nh, miền Bắc, công an Việt Nam chỉ nại cớ rằng
"làm tôn giáo là làm chính trị".Tiếp Theo...
 |
Vườn
Hoa Đạo: Bạn
có biết: Đạo Hữu Thừa
Thiên (Huệ Nhất) thành viên nhóm
TừBiTâm đă tĩnh dây hoàn toan sau
gần hơn 1 năm Coma ! NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH
CA MÂU NI PHẬT.
Ghi Nhận và Góp Nhặt:
Simple living:
Our lives are often filled with a
million things to do and consume that
distract us from simple living. When I
pay attentionand become mindful, I
marvel at the simple things in life that
I once passed over. Consuming less and
living simply are the true conditions
for happiness. (By Barbara Ann Kipfer)
Sống đơn giản:
Cuộc đời chúng ta thường tràn đầy hàng
triệu việc lớn "quan trọng" không đáng
làm đến nỗi chúng ta quên mất những việc
nhỏ nhặt và đơn giản hàng ngày nhưng
quan trọng lại luôn mang lại hạnh phúc
và an lạc cho chúng ta. ( DươngTiêu dịch
Từ 201 Little Buddhist Reminders of
Barbara Ann Kipfer)
Bạn c̣n nhớ hay đă
quên: Hoà Thượng Thích Thiện Minh, Linh
hồn của Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam bị
chính quyền Cộng Sản Việt Nam giết ngày
17 tháng 10 năm 1978 tại Sài G̣n.
Nếu
là mây, tôi sẽ là một
vầng mây ấm. Nếu là
người, tôi sẽ chết cho
quê hương !!!
|
Tăn mạn:
Gathas For
your daily life:
Opening the curtains:
I open the curtains to a new day. I look
upon this morning as a rebirth and
understand that only this one day
exists. (Barbara Ann Kipfer)
*Tôi kéo màn cữa sổ nhận ra một ngày mới
bắt đầu và tôi cảm nhận rằng tôi phải
sống trọn vẹn ngày hôm đó. (DươngTiêu
dịch theo 201 Little Buddhist Reminders
by Barbara Ann Kipfer)
Những Mẫu Chuyện, Kinh
Điển và Audio Phật Giáo của nhiều tác
giả khác, xin mời quí vị vào Link Dưới
Đây=>
 |
Ta Cứ Tưởng Trần Gian Là Cơi Thật
Thế
Cho Nên Tất Bật Đến Bây Giờ !
Ta Cứ Ngỡ Xuống Trần Chơi Một Chốc
Nào
Ngờ Đâu Ở Măi Đến Hôm Nay !
Cố Hoà Thượng Thích Huyền Vi
Đừng làm các điều ác,
Hăy làm các điều lành
Giữ tâm ư trong sạch
Đó là lời Phật dạy
Kinh Pháp Cú |
| A STOP SIGN:
When I see a red light or a stop sign, I smile at
it and thank it. I see it as a friend, helping me to
resist rushing. The sign says: Stop, Return to the
Present Moment. May I meet the present moment with
joy and peace. I breathe and smile. (Barbara Ann
Kipfer)
Political Choices:
Politics are necessary as a tool to solve
human problems. We have political choices to make
and a chance to be involved in changing the world. I
gather strength and think carefully before I decide.
I hope to make choices that will change that needs
changing.
*Chúng ta nên tập trung trí tuệ và khả năng
hiểu biết để mang lại hoà b́nh an lạc cho thế giới
trong lănh vực chính trị. (DươngTiêu dịch theo 201
Little Buđhist Reminders by Barbara Ann Kupfer)
Being a
responsible citizen
Speaking and acting on only what is true and
useful and speaking wisely and appropriately are
ways to be a responsible citizen in a community. To
be a good citizen, I can protect life, practice
generosity, behave responsibly, and consume
mindfully.
*Nói năng và hành động theo đúng sự thật và có
trí tuệ là tính chất không thể thiếu được của một
công dân tốt và có trách nhiệm trong xă hội (DươngTiêu
dịch theo 201 Little Buđhist Reminders by Barbara
Ann Kupfer) |
Happy New Year
Sáng tác: ABBA
No more champagne, and the fireworks are through
Here we are, me and you, feeling lost and feeling
blue
It's the end, of the party, and the morning seems so
grey
So unlike, yesterday, now's the time for us to say
Happy new year, happy new year
May we all, have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year, happy new year
May we all, have our hopes, our will to try
If we don't, we might as well lay down and die
You and I =>Continue
****download**** |
Answering the telephone:
The telephone rings once, and I
stay where I am and breathe. Breathing in, I calm
myself. Breathing out, I smile. The phone rings
again, and I slowly move toward it. I pick up the
phone in mindfulness and smile. (Barbara Ann Kipfer) |
 
Copyright 2005 www.thaoluanphatphap.net . All Rights Reserved.
Email To WebMaster:
DươngTiêu
|