|
Tâm Phật
Nhị Tường
Hạ
bước vào quán lúc 12 giờ trưa, cô
đảo mắt nh́n quanh, thật khó t́m một
chỗ ngồi rộng răi ở cái quán nổi
tiếng là thức ăn ngon này, cuối cùng
cô cũng t́m được chỗ ngồi gần cửa ra
vào, nơi một cặp vợ chồng vừa đứng
lên. Luồng khói đâu đó mù mịt túa
vào chỗ Hạ ngồi, xuất phát từ bàn
bên, những người ăn mặc sang trọng
đang ngả nghiêng , ồn ào nâng ly,
cụng chén..., họ đang nướng những
miếng thịt ḅ thơm phức làm cho cái
dạ dày của Hạ thêm cồn cào, Hạ vẫn
kêu cho ḿnh một dĩa cơm sườn như
mọi khi...
Nh́n ra cửa, Hạ thấy một bà già từ
năy giờ ngồi bên cạnh cửa nh́n vào
quán, thỉnh thoảng lại nuốt nước bọt.
Hạ bỗng thấy bực tức khi bàn bên
cạnh vẫn ồn ào, họ gọi thêm két bia
không biết là thứ mấy, đồ ăn vẫn ê
hề nhưng họ có đụng đến đâu. Trông
cứ như là chết khát ấy, uống và uống
và chúc tụng nhau những lời nhạt
nhẽo vô duyên nhất trên đời. Họ lôi
tất cả những thứ ǵ họ chợt nhớ đến
để uống mừng ... Bà già vẫn ngồi đó,
không hề ch́a tay để xin tiền bố thí,
nhưng nh́n vẻ tiều tụy của bà, Hạ
biết chắc rằng bà rất đói. Cô chạnh
ḷng chợt nhớ tới mẹ cô. Ngày cô c̣n
nhỏ, bố đă bỏ hai mẹ con cô đi biệt
, để lại cho mẹ biết bao nỗi khó
khăn vất vả, và để lại cho cô một
thời thơ ấu bị chế giễu là đồ không
cha. Cô đă vượt lên trên tất cả
những sự cơ cực bằng cách miệt mài
học tập và bằng gánh xôi buổi sáng ,
tủ thuốc lá buổi tối của mẹ. Bây giờ
khi đă tốt nghiệp đại học và kiếm ra
được kha khá tiền th́ mẹ cô đă đi về
bên kia thế giới với chứng bệnh lao
phổi. Có lẽ mẹ chưa bao giờ được
bước vào quán, dù là một quán ăn rẻ
tiền nhất, chưa bao giờ được cầm
bảng thực đơn mà lựa chọn món ăn.
Chưa bao giờ được lau khuôn mặt
quanh năm bụi bặm của ḿnh bằng
chiếc khăn mát lạnh, trắng muốt thơm
phức như thế này. Nghĩ như thế, Hạ
chợt ứa nước mắt, dĩa cơm sườn chừng
như khó nuốt mặc dù mới đó Hạ đă đói
cồn cào. Hạ lại nh́n bà già, cô đứng
dậy và bước ra chỗ bà ngồi:
- Cháu mua cho bà một dĩa cơm thập
cẩm nhé!
Mắt bà già ánh lên nỗi vui mừng:
- Cảm ơn cô, nhưng xin cô mua cho
tôi một dĩa cơm trắng ngàn đồng thôi
Hạ ngạc nhiên:
- Ủa , sao lại thế, cháu đăi cho bà
mà.
Một nụ cười nhỏ nhẻ trên khuôn mặt
đă già nua:
- Tôi ăn chay cô à, hôm nay ngày rằm
mà.
"Hôm nay ngày rằm" Hạ lặp lại một
cách vô thức, cô nh́n bà già như
nh́n một vị thánh, một kẻ cơ cực lầm
than, trong đời mấy khi được ai đó
mời một dĩa cơm, thế mà bây giờ bà
đă từ chối chỉ v́ "hôm nay ngày rằm".
Hạ không biết v́ lẽ ǵ, một kẻ có
cuộc sống hoàn toàn không có ǵ sung
sướng như bà đă tin vào Phật, phải
chăng bà tin rằng con người có tiền
kiếp và ăn chay th́ sẽ có một số
kiếp sung sướng hơn ở kiếp sau ?. Hạ
đă từng thấy lắm bà giàu có mua
những bó hoa thật sang trọng để lên
chùa lễ Phật, vẫn chửi nhau sa sả
mua gian bán lận, chừng như những
hương hoa kia để họ mua lấy một hộ
khẩu trên thiên đường. Những gia
đ́nh trưởng giả bày ra nấu những bữa
tiệc chay linh đ́nh giả ra món chả
lụa chay, giả trứng cút , ba ba, súp
cua ..v.v. Họ ăn chay nhưng ḷng họ
vẫn vương vấn những món ăn trần tục.
C̣n bà già ăn xin này, giữa những
món ăn thơm phưng phức, giữa những
kẻ nhậu nhẹt bê tha, bà vẫn giữ
nguyên một tâm hồn của một vị chân
tu
Hạ gọi cho bà một dĩa cơm trắng, và
ṭ ṃ xem bà ăn cơm với thứ ǵ. Rất
chậm răi, từ trong túi áo bà ba rách
bà đă lôi ra một gói muối ớt nhỏ.
Nh́n bà ăn cơm trắng với muối ớt một
cách khó nhọc, Hạ thấy bà thật hạnh
phúc. V́ ngay cả chính những người
cẩn thận đến nỗi đă dành riêng một
loại chén đĩa cho những ngày chay,
và ngay chính Hạ cũng không thể nào
có được một đức tin như bà.
|