Thế nào là một bài
nhạc Phật Giáo gọi là “hay” !
Trước
khi đặt bút viết bài tiểu luận nho nhỏ này, Con xin mạn phép
sám hối cùng chư vị tôn đức tăng ni cùng quý phật tử gần xa
và thành thật được sự đóng góp xây dựng của các ca nhạc sĩ
gần xa vì đây chỉ là thiển ý thô kệch, một ý kiến cá nhân
của một phật tử có đôi chút hiểu biết về âm nhạc với tâm
nguyện phổ cập truyền bá Phật Pháp trong lĩnh vực này. Để
không làm mất thời gian của người đọc, tôi xin đi thẳng vào
vấn đề: Thế nào mới được gọi là một bài nhạc Phật Giáo
“hay”? Một bài nhạc Phật Giáo hay phải bao gồm bốn yếu tố
hoạc 4 điều kiện chính:
1)
Nội dung truyền đạt giáo pháp Đức Phật.
2)
Âm điệu (melody).
3)
Sự phổ cập truyền thông đến đại chúng.
4)
Cách soạn nhạc và xử dụng hợp âm (Song composed and
how to use chords).
- Phần thứ nhất tức là nội
dung truyền đạt giáo pháp Đức Phật, phần này không thể thiếu
được trong bất cứ bài nhạc phật giáo nào, điều này không
riêng gì nhạc Phật Giáo Việt Nam ngay cả Phật Giáo Thế Giới
đều thoả mãn được.
- Phần thứ hai tức là âm điêu
giai hưởng của bài hát, âm điệu phải lên xuống trầm bổng đưa
vào hồn người nghe, nói một cách chuyên môn là bài hát phải
có hồn, điều này phụ thuộc vào tâm trạng và đạo tâm của nhạc
sĩ trong lúc sáng tác. Tôi đã từng chứng kiến hàng trăm bài
nhạc Phật Giáo được sáng tác vì nhu cầu như: Lễ hội, khóa tu
học, đóng góp xây dựng chuà chiền, thiền
đường..vân..vân..vân , những bài hát đuợc sáng tác như vậy
thường rất kém chất lượng và mau chóng chìm vào quên lãng
theo thời gian không bao lâu.
- Phần thứ ba là phần quan
trọng nhất mà tôi muốn đề cập: “ Sự phổ cập truyền thông đến
đại chúng”; đa số các bài hát Phật Giáo hiện nay được sáng
tác bởi thế hệ nhạc sĩ trung niên hoặc lớn hơn, và các tu sĩ
, cư sĩ đã quá thấm nhuần đạo pháp; chính vì vậy mà rất khó
thích hợp với tuổi trẻ với thời đại văn minh quá tân tiến
hôm nay. Có bao giờ bạn nghe một bài nhạc Rock/Hip
Hop/Jazz/Ballad hoặc nhạc Rap mang tư tưởng truyền bá Phật
Giáo chưa? Ở đây tôi không đề cập đến vấn đề khác biệt chủng
tộc, văn hoá, truyền thống , tư tưởng, tập quán. Tôi chỉ
muốn nhấn mạnh thuần tuý về lĩnh vực âm nhạc phổ cập chuyên
môn để mong quý vị hiểu rõ hơn.
- Phần thứ tư “ cách soạn
nhạc và xử dụng hợp âm”, chúng ta hãy nhìn ngay và nói thật
về các bài nhạc Phật giáo Việt Nam, bài nào cũng có chung
một cách đánh hợp âm soạn nhạc và mang âm hưởng quá buồn,
hình như tác giả quên mất giới trẻ sẽ là nòng cốt cho Phật
Giáo Việt Nam...mà chỉ chú trọng đến quý thính giả có tuổi
nói chung..Những hợp âm đơn giản Thứ, Trưởng, lập đi lập lại
với những điệu nhạc quá quen thuộc như Slow, Slow Rock,
Bolero…thĩnh thoãng chúng ta mới nghe được một bài nhạc điệu
Cha Cha Cha hoăc Tango, SamBa, Valse, Pop, Rock, Twist……
Với hy vọng nền âm nhạc Phật
Giáo Việt Nam được cải tiến và được phổ cập truyền thông cho
giới trẻ, tôi mạo muội xin đóng góp một vài ý kiến nho nhỏ
dưới sự lập luận theo thuyết tương đối của nhà bác học
Albert Einstein, mong chư vị tôn đức tăng ni và quý độc giả
rộng lòng tha thứ. Xin thành kính tri ân Thượng Toạ Thích
Giác Đảng đã khuyến khích tôi viết bài tiễu luận này.
Xin chân thành cảm tạ
Mọi đóng góp và phê bình về
tiễu luận này xin gửi về email:
bao@unlv.nevada.edu; University of Nevada Las Vegas
(UNLV)
Nguyên
Tịnh-DươngTiêu
Ngày 27 tháng 9 năm 2006.
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT