|

















|

Thượng Tọa Thích Trí Siêu Lê Mạnh Thát

Cố Ni Sư Thích Nữ Trí Hăi

|
Bà Asma Jahangir,
Báo cáo viên LHQ đặc nhiệm Tự do tôn
giáo trên thế giới tiếp Phái đoàn
GHPGVNTN - Hai Đại đức Thích Viên
Phương và Thích Nguyên Vương gửi Đơn
Khiếu nại và Tố cáo đến Viện Kiểm
sát Nhân dân
2005-04-13
Khóa họp
thường niên lần thứ 61 của Ủy
hội Nhân quyền LHQ đang diễn ra
tại Điện Quốc liên ở Genève cho
đến ngày 22.4.2005, quy tụ đại
diện 164 quốc gia ở cấp ngoại
trưởng và 149 tổ chức phi chính
phủ có quy chế tham vấn tại LHQ.
Tổng cộng gần 2500 đại biểu phó
hội
Năm nay Phái đoàn Giáo hội Phật
giáo Việt Nam Thống nhất đă đến
Genève để theo dơi các khóa họp
và thông tin về hiện trạng tôn
giáo ở Việt Nam. Phái đoàn do
Ḥa thượng Thích Chánh Lạc, Phó
Viện trưởng Viện Hóa Đạo kiêm
Phó chủ tịch Hội đồng Điều hành
Giáo hội Phật giáo Việt Nam
Thống nhất Hải ngoại tại Hoa Kỳ
- Văn pḥng II Viện Hóa Đạo
(GHPGVNTNHN-HK - VP II VHĐ) cầm
đầu. Cùng đi có Thượng tọa Thích
Viên Lư, Tổng Thư kư
GHPGVNTNHN-HK - VP II VHĐ,
Thượng tọa Thích Giác Đẳng, Tổng
vụ trưởng Tổng vụ Truyền Thông
GHPGVNTNHN-HK - VP II VHĐ, Đạo
hữu Vơ Văn Ái, Tổng vụ trưởng
Ngoại vụ GHPGVNTNHN-HK - VP II
VHĐ kiêm Giám đốc Pḥng Thông
tin Phật giáo Quốc tế, và Đạo
hữu Penelope Faulkner, Đặc trách
Vụ Quốc tế của Pḥng Thông tin
Phật giáo Quốc tế.
Phái đoàn được mời tham dự cuộc
Hội luận "Tự do tôn giáo bị
bách hại tại Á châu" tổ chức
ở Điện Quốc liên để tŕnh bày
hiện trạng đàn áp tôn giáo tại
Việt Nam bên cạnh các đại biểu
Lào và Trung quốc. Cuộc hội luận
đă vinh danh Việt Nam với Thông
điệp mở đầu bằng Anh ngữ của Ḥa
thượng Thích Quảng Độ từ Saigon
gửi sang, gây xúc động hội
trường. Nhiều phái đoàn Âu Mỹ và
một số các vị Báo cáo viên đặc
nhiệm LHQ đă đến xin băng ghi âm
để nghiên cứu nội dung thông
điệp qua tiếng nói đầy uy lực
của vị Cao tăng Phật giáo. Các
hăng thông tấn và báo chí quốc
tế cũng đă loan tải rộng răi với
cảm t́nh sâu rộng.
Thành quả hoạt động của Phái
đoàn kỳ này, là tiếng nói của
Giáo hội trong nước, thông qua
các đại biểu ở hải ngoại, được
chính thức nói lên trước hội
trường LHQ. Đặc biệt, lần đầu
tiên Tài liệu Mật của Bộ Công an
được tiết lộ và công bố trước
LHQ. Tài liệu này là bằng chứng
cho chủ trương đàn áp hoàn
chỉnh, có kế hoạch, điều hành
bằng một bộ máy Nhà nước tỏa
rộng khắp nơi với mục tiêu duy
nhất là hủy hoại sức sống dân
tộc, mà tôn giáo đang là những
xă hội dân sự c̣n sót lại. Một
chủ trương biến tôn giáo thành
"Tôn giáo theo định hướng xă hội
chủ nghĩa", biến Giáo hội Phật
giáo Việt Nam Thống nhất thành
"Phật giáo theo định hướng xă
hội chủ nghĩa". Tài liệu Mật này
dày 602 trang do Viện Khoa học
Công an ở Hà Nội phát hành một
triệu bản, lưu hành nội bộ nhằm
giáo dục và chỉ đạo đường hướng
Mác-Lênin cho công an và bộ đội
hoạt động trong các vùng tôn
giáo.
Tuy nhiên, vấn đề không chỉ nói
lên sự kiện bị đàn áp là đủ, mà
c̣n phải t́m những biện pháp gỡ
rối, tức tiếp xúc các phái đoàn
các chính phủ phó hội để thông
tin và trao tài liệu. Đặc biệt
là gặp gỡ những cơ chế của LHQ
có thể can thiệp hữu hiệu cho
hàng giáo phẩm bị đàn áp trong
nước. Cho nên, Phái đoàn đă hoạt
động rất tích cực trên phương
diện này. Điều quan trọng là
Phái đoàn đă tiếp xúc Văn pḥng
bà Jiliani, Tổng thư kư đặc
nhiệm LHQ chuyên lo bảo vệ những
người đấu tranh cho nhân quyền
trên thế giới. Đây là cơ chế mới
nhất của LHQ, ra đời kể từ khi
Đại hội đồng LHQ quyết nghị
thông qua, vào tháng 12 năm
1998, bản "Tuyên ngôn quốc tế
Bảo vệ những Người đấu tranh cho
Nhân quyền trên thế giới" nhân
kỷ niệm 50 năm "Tuyên ngôn Quốc
tế nhân quyền". Quan trọng hơn
nữa, là sự kiện bà Asma
Jahangir, Báo cáo viên LHQ đặc
nhiệm Tự do tôn giáo trên thế
giới tiếp Phái đoàn Phật giáo để
nghe phúc tŕnh về t́nh h́nh tôn
giáo nói chung tại Việt Nam và
Giáo hội Phật giáo Việt Nam
Thống nhất bị đàn áp nói riêng.
Phái đoàn Giáo hội đề xuất với
cả hai cơ quan LHQ này đưa Việt
Nam vào danh sách các nước ưu
tiên phải đến điều tra. Và đă
được chấp nhận. Đây chính là một
thành quả khác mà Phái đoàn đă
thu đạt tại LHQ ở Genève.
Đây cũng là cung cách hoạt động
mà Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người
Việt Nam đă từng thực hiện, đưa
tới việc năm 1994, Tổ hành động
chống bắt bớ trái phép của LHQ
do ông Chủ tịch Louis Joinet cầm
đầu, và năm 1998, ông
Afdelfattah Amor, vị tiền nhiệm
của bà Asma Jahangir, đă về Việt
Nam điều tra hệ thống luật pháp
bắt giữ người, hệ thống quản lư
tù nhân chính trị và điều hành
các nhà tù cùng trại cải tạo, và
đàn áp các tôn giáo. Nhà cầm
quyền Hà Nội đă ngăn cản không
cho ông Afdelfattah Amor gặp Nhị
vị Ḥa thượng Thích Huyền Quang
và Thích Quảng Độ. Nhưng ông đă
vào Trại Z30D ở Xuân Lộc, Đồng
Nai, gặp và phỏng vấn hai Thượng
tọa Thích Không Tánh và Thích
Thiện Minh. Hai bản phúc tŕnh
tố cáo vào năm 1995 và 1999 của
hai vị trước diễn đàn LHQ đă dự
phần cho thế giới biết rơ t́nh
h́nh đàn áp nhân quyền và tôn
giáo tại Việt Nam, từ đó tạo ra
những áp lực mạnh mẽ trong chính
giới Âu Mỹ và công luận thế
giới.
- HAI ĐẠI ĐỨC
THÍCH VIÊN PHƯƠNG VÀ THÍCH
NGUYÊN VƯƠNG
- ĐƠN KHIẾU NẠI
- ĐƠN TỐ CÁO
- BẢN TƯỜNG
THUẬT
HAI
ĐẠI ĐỨC THÍCH VIÊN PHƯƠNG VÀ
THÍCH NGUYÊN VƯƠNG
gửi Đơn Khiếu nại và Tố cáo
đến Viện Kiểm sát Nhân dân
TP. Hồ Chí Minh
Ngày 30.3 công an mật vụ mặc
thường phục bắt cóc Đại đức
Thích Viên Phương tại Ngă tư Phú
Nhuận đem đi thẩm vấn trong bí
mật và khủng bố tinh thần suốt
hai ngày ṛng. Sáng ngày
11.4.2005, công an mật vụ mặc
thường phục lại chận bắt Đại đức
Thích Nguyên Vương tại góc đường
Nguyễn Văn Trỗi và Trần Huy
Liệu, nhưng rất may là khi công
an đưa về trụ sở công an phường
nằm trước cổng Thanh Minh Thiền
viện, th́ Phật tử ở Thiền viện
tuôn ra giải cứu đem Đại đức vào
Thiền viện bảo vệ. Măi đến chiều
tối, chư Tăng ở Quảng Hương Già
Lam lên Thanh Minh Thiền viện
giải thoát Đại đức khỏi ṿng vây
công an mật vụ và đưa trở về Già
Lam. (Xin bạn đọc vào Trang nhà
Quê Mẹ & Pḥng Thông tin Phật
giáo Quốc tế để rơ hơn chi tiết
hai sự kiện nói trên qua các
Thông cáo báo chí trước đây :
http://www.queme.net)
Trong cả hai trường hợp, cách
nhau 11 ngày, công an mật vụ xua
cảnh sát giao thông chận bắt với
lư do vi cảnh : Đại đức Viên
Phương không có kính chiếu hậu
trên xe gắn máy Honda Dame, Đại
đức Nguyên Vương th́ quên mang
giấy lái xe Honda Dream. Trong
cả hai trường hợp, sau khi cảnh
sát giao thông làm nhiệm vụ chận
bắt, th́ công an mật vụ mặc
thường phục ùa tới áp giải hai
Đại đức, không xuất tŕnh lệnh
bắt, không tuyên bố lư do phạm
pháp. Đây không c̣n hành xử theo
luật pháp của một Nhà nước pháp
quyền, mà là côn đồ bắt cóc
lương dân.
Trong cả hai trường hợp, khởi
phát sau khi hai Đại đức đến vấn
an Ḥa thượng Thích Quảng Độ,
Viện trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo
hội Phật giáo Việt Nam Thống
nhất, tại Thanh Minh Thiền viện.
Trong cả hai trường hợp, công an
mật vụ muốn tạo một không gian
sợ hăi trong ḷng Tăng Ni và
Phật tử nhằm ngăn chặn đến thăm
viếng Ḥa thượng Thích Quảng Độ.
Mục tiêu cốt cô lập ngài với
quần chúng, với thế giới. Nhưng
thực tế, là một minh chứng hùng
hồn, rằng sau 25 năm lưu đày
ngài ở Thái b́nh, giam tù ngài ở
miền Nam rồi quản chế cách ly
ngài mấy năm qua, chế độ công an
trị của Nhà nước vẫn không cô
lập được ngài với quần chúng
Phật tử, với đồng bào toàn quốc
và nhân loại văn minh trên thế
giới.
Trong cả hai trường hợp bắt cóc
và vây bắt hai Đại đức trong
thời gian 11 ngày qua, đang hé
lên một tín hiệu mà những ai
quan tâm cho nhân quyền, dân chủ
và tự do tôn giáo không thể
không mừng rỡ : Đó là sự SỢ HĂI
kinh hồn của Nhà nước độc tài.
Sợ hăi Tiếng Nói của nhân dân,
sợ hăi Tiếng nói của sự thật
vượt biên chuyên chế để uy dũng
cất lên trên thế giới văn minh
và dân chủ của nhân loại. Người
ta đă bắt cóc, tịch thu băng
video ghi tiếng nói của Ḥa
thượng Thích Quảng Độ hôm 30.3,
tức vi phạm điều 19 trong Công
ước quốc tế về các quyền dân sự
và chính trị của LHQ, mà Việt
Nam tham gia kư kết năm 1982.
Điều 19 quy định mọi người có
quyền tự do ngôn luận. Quyền này
bao gồm cả quyền tự do t́m kiếm,
nhận và truyền đạt mọi loại tin
tức, ư kiến, không phân biệt
ranh giới. Rồi người ta lại vây
bắt hôm 11.4 như muốn bủa vây
ánh sáng bằng mảnh lưới thô lậu.
Thế nhưng, Tiếng Nói của sự
thật, của ngưỡng vọng nhân dân
mong cầu tự do và dân chủ đă
được Ḥa thượng Thích Quảng Độ
cất lên giữa Hội trường LHQ nhân
khóa họp Nhân quyền LHQ lần thứ
61 tại Genève.
Thật hoài công cho những ai muốn
dùng gươm chém nước !
Xin mời bạn đọc đi sâu vào hai
sự việc nói trên qua hai lá đơn
Khiếu nại và Tố cáo của hai Đại
đức Thích Viên Phương và Thích
Nguyên Vương. Chúng tôi cũng
tŕnh bày chi tiết cung cách làm
việc phi pháp luật của công an
mật vụ ép cung Đại đức Viên
Phương qua Bản tường thuật chi
tiết ở cuối bản thông cáo báo
chí.
Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa
Việt Nam
Độc lập-Tự do-Hạnh phúc
ĐƠN
KHIẾU NẠI
Kính gởi : Ông Viện trưởng Viện
kiểm sát Nhân dân Thành phố Hồ
Chí Minh.
Tôi tên : Thích Viên Phương, thế
danh : Nguyễn Thành Thọ ; Sinh
ngày 04 tháng 07 năm 1972, tại
Tiên Hội, Nhơn Thành, An Nhơn,
B́nh Định. Thường trú tại Tổ
đ́nh Thập Tháp, Vạn Thuận, Nhơn
Thành, An Nhơn, B́nh Định. Tạm
trú tại chùa Giác Hoa, 15/7 Nơ
Trang Long, P.7, Q. B́nh thạnh,
Tp. Hồ Chí Minh.
Tôi là một tu sĩ Phật giáo, có
đầy đủ quyền như những công dân
khác. Nhưng chuyện xảy ra trong
mấy ngày qua (như Bản Tường
Thuật đă đính kèm) tôi không thể
im lặng được. V́ vậy, tôi làm
đơn này kính tŕnh lên quư cấp
xin được giải quyết năm vấn đề
đă xảy ra từ ngày 30/03/2005 đến
nay như sau :
1/ Xe honda Dame của tôi thiếu
kiếng chiếu hậu, nên bị công an
giao thông hỏi giấy tờ xe ; tôi
không mang theo giấy tờ xe th́
lập biên bản tại chỗ để giam xe,
sao lại bắt ép đưa tôi về Phường
giải quyết việc vi phạm giao
thông này ?
2/ Theo điều 33 Bộ Luật Dân Sự
của nước CHXHCNVN th́ "không ai
được xúc phạm đến danh dự, nhân
phẩm, uy tín của người khác".
Tại sao công an phao tin vu
khống với người dân có mặt tại
ngă tư Phú Nhuận rằng tôi đi xe
gây ra tai nạn, giả dạng tu sĩ
đi lừa đảo, v.v... công khai xúc
phạm giới hạnh của tu sĩ Phật
giáo ? Công khai chà đạp lên
danh dự, nhân phẩm, uy tín của
tôi ?
3/ Tôi bị công an bao vây bắt ép
lên xe giữa đường mà không có
giấy lệnh bắt, áp tải về trụ sở,
không cho tôi liên lạc về chùa
tôi đang ở. Quư thầy trong chùa
Giác Hoa chia nhau t́m kiếm khắp
các trụ sở công an phường cho
đến công an quận, nhưng nơi nào
cũng đều trả lời là không có
bắt. Công an tổ chức bắt cóc như
vậy không bị luật pháp trừng trị
hay sao ?
4/ Mấy ngày làm việc tại Phường,
tôi phải đối diện với những
người không mặc sắc phục công
an, không xưng tên, chức vụ,
đang làm cơ quan nào. Những vật
dụng cá nhân của tôi bị họ giựt
lấy làm "tang vật". Tôi không
phạm pháp tại sao những vật dụng
của tôi bị coi là "tang vật" ?
Phải chăng trụ sở Công an Phường
3 đang chứa chấp tổ chức bắt
cóc, cướp của, quấy nhiễu người
dân ?
5/ Công an đă có "tang vật" và
lời khai sự thật của tôi ; nếu
thấy đủ bằng chứng để buộc tội
tôi th́ đưa ra ṭa xét xử, c̣n
không th́ tôi vô tội. Tại sao
ông Thi, ông Xuân, ông Tư, cố
lấy lời khai theo lối suy diễn
chủ quan để bức cung tôi phải
chấp nhận việc thực hiện quay
phim có tổ chức ? Vậy theo các
ông tổ chức ở đây là ám chỉ tổ
chức nào ? Việc bắt cóc, khủng
bố tinh thần, bức cung người vô
tội như thế là có âm mưu ǵ, do
ai tổ chức, thừa lệnh của ai ?
Tôi yêu cầu các cơ quan hữu quan
có thẩm quyền phải điều tra giải
quyết các vấn đề trên để trả lại
sự trong sạch cho tôi bằng văn
bản cụ thể, để tôi trả lời cho
chư tôn đức Tăng Ni, đồng bào
Phật tử biết rơ sự thật.
Trong khi chờ đợi Viện Kiểm Sát
giải quyết đơn khiếu nại này,
tôi không làm việc với công an
nữa.
Tôi chân thành cảm ơn.
Tp.HCM, ngày 02/04/2005
Người khiếu nại
(đă kư) Thích Viên
Phương
Nơi nhận :
1/ Viện trưởng VKS ND Tp.HCM
(có bản tường thuật đính kèm).
2/ Trụ sở công an P.3, quận Phú
Nhuận
Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa
Việt Nam
Độc lập Tự do Hạnh phúc
Kính gởi Viện Kiểm sát Nhân
dân Tp. Hồ Chí Minh
131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, phường
Bến Thành, Tp. HCM
ĐƠN
TỐ CÁO
V/v Công an Quận Phú
Nhuận vào chùa cướp xe và
bắt người trái phép
Tôi là Công dân Trần Minh Hoàng,
Tu sỹ Phật giáo Đạo hiệu Thích
Nguyên Vương ; hiện trú tại chùa
Già Lam, số 498/11 Lê Quang
Định, Quận G̣ Vấp, Saigon.
Sáng ngày 11/4/2005 tôi đến
Thanh Minh Thiền viện, 90 Trần
Huy Liệu, Quận Phú Nhuận để thăm
viếng Ḥa thượng Thích Quảng Độ,
Viện Trưởng Viện Hóa Đạo - Giáo
Hội Phật Giáo Việt Nam Thống
Nhất. Vào 10 giờ tôi rời khỏi
Thiền Viện và đang điều khiển xe
gắn máy trên giao lộ Nguyễn Văn
Trỗi và Trần Huy Liệu (cách
Thanh Minh Thiền viện 500 mét)
th́ có ông Cảnh sát giao thông
(mặc sắc phục, không đeo bảng
tên) chạy xe theo và chặn xe của
tôi lại, bảo tôi xuống xe và
xuất tŕnh Bằng Lái xe. Tôi nói,
đă bỏ quên tại Thanh Minh Thiền
viện, ông có thể chờ tôi vài
phút để về Thiền viện lấy. Ông
Cảnh sát nói : "Thôi được, anh
về đi, nhưng hôm sau anh ra
đường chạy xe nhớ mang theo bằng
lái là được". Nhưng lúc ấy, có
một anh thanh niên đứng chung
với một nhóm thanh niên trên 10
người, (nhóm thanh niên này là
những gương mặt quen thuộc tôi
thường gặp hằng ngày canh gác
tại các cổng chùa Già Lam, chùa
Giác Hoa và Thanh Minh Thiền
viện) đứng cách xa xe tôi 10
mét, chạy xe đến ra lệnh cho ông
cảnh sát phải giữ xe và dẫn tôi
về đồn Cảnh sát giao thông. Ông
cảnh sát này răm rắp phục tùng
ngay, nên ông ấy quay sang tôi
bảo : "Anh đă vi phạm giao
thông, v́ không có bằng lái, do
vậy, anh lên xe tôi chở về đồn
Cảnh sát giao thông để nhận giấy
tạm giữ xe." Tôi phản đối nói
rằng : "Ông phải giải quyết tại
hiện trường, nếu tôi đă vi phạm
giao thông th́ anh cứ lập biên
bản và ghi biên nhận giữ xe của
tôi là được, rồi ông muốn đưa xe
của tôi đi đâu là tùy, chứ tôi
không theo ông đi đâu hết." Sau
đó, một nhóm thanh niên trên 10
người ấy xông tới và la lên "bắt
Ổng về đồn thôi". Tôi nói với
ông cảnh sát : "Ông không chịu
viết biên nhận tạm giữ xe của
tôi th́ thôi, bây giờ tôi phải
về để lấy bằng lái xe, giao xe
của tôi cho ông đó." Khi ấy, tôi
liền đón Taxi và lên xe, tài xế
Taxi vừa lăn bánh th́ ông cảnh
sát và nhóm thanh niên này chặn
Taxi lại không cho chở tôi và
buộc tôi phải lên Taxi của nhóm
thanh niên này đă thuê sẵn. Tôi
kháng cự không chịu lên Taxi ấy
mà tôi lại sang một chiếc xe
Honda ôm khác, nhưng ông cảnh
sát và nhóm thanh niên ấy lại
cũng chặn xe ôm không cho chở
tôi. Sau đó, hai anh thanh niên
trong nhóm lại ngang nhiên bẻ
găy khóa cổ xe của tôi và buộc
tôi ngồi lên để họ chở tôi về
đồn. Tôi nói rằng : "Nếu các ông
muốn đưa tôi về đồn, tôi sẽ đi
bằng xe gắn máy của tôi chứ
không cần các ông chở." Anh cảnh
sát đồng ư và một anh thanh niên
nhảy lên ngồi sau yên xe buộc
tôi chở. Tôi lại xuống xe và
phản đối : "Tôi không quen chở
người, yêu cầu để tôi đi một
ḿnh." Anh thanh niên mặc thường
phục ra lệnh cho ông cảnh sát áp
giải tôi về đồn cảnh sát trên
đường Trần Huy Liệu nằm đối diện
cổng Thanh Minh Thiền viện. Cuối
cùng, anh cảnh sát cho tôi điều
khiển xe của tôi mặc dù trong
lúc tôi không mang theo bằng
lái. Đến cổng Thanh Minh Thiền
viện tôi chạy xe vào chùa. nhưng
bị một nhóm thanh niên khác đứng
sẵn hàng ngang trong sân chùa và
họ đạp vào xe, tôi té xuống, hai
anh thanh niên khác xông tới kẹp
nách cưỡng bức kéo lôi tôi ra
khỏi cổng Thiền viện sang bên
kia đường để đưa vào đồn cảnh
sát, đồng thời khi ấy một ông
cảnh sát giao thông khác lại vào
sân chùa ngang nhiên dẫn xe của
tôi về đồn. Nhân lúc tôi bị
cưỡng bức lôi kéo qua đường,
xung quanh tôi c̣n có trên 20
anh thanh niên làm hàng rào
chắn, tôi lại vùng vẫy, mọi
người đi đường thấy cảnh bất
b́nh nên dừng xe lại xem và
không ít người la lên rằng
"Người ta tu hành mà các ông
không chịu buông tha!" Người
chứng kiến mỗi lúc một đông nên
giao thông bị ách tắc, do đó anh
thanh niên mặc thường phục ấy đă
ra lệnh cho hai anh thanh niên
buông thả tôi ra. Sau đó, tôi
chạy vào Thanh Minh Thiền viện.
Khi ấy quư Phật tử trong Thanh
Minh Thiền viện ra đóng cổng và
khóa chặt lại, v́ sợ bọn cướp
thừa cơ xông vào quấy phá.
Kính thưa Quư Viện.
Trong thời gian tôi ở tại Thiền
viện, hiện bên ngoài có hàng
chục công an mặc thường phục đă
hành hung tôi trước đó đang bao
vây Thiền viện và không cho bất
cứ Taxi hoặc Honda ôm nào vào
bên trong chùa. Măi đến 4 giờ 30
chiều, nhờ rất đông quư thầy bên
chùa Giác Hoa và Già Lam qua đón
tôi về lại chùa Già Lam.
Qua sự việc như tôi đă tŕnh bày
trên, do đó tôi viết đơn này cực
lực tố cáo :
1. Cảnh sát giao thông vào chùa
tịch thu xe của tôi mà không lập
biên bản, và cũng không cấp biên
nhận giữ xe. Tôi không cố t́nh
cáo buộc Cảnh sát giao thông làm
như vậy là ngang nhiên chiếm
đoạt tài sản của công dân.
2. Nhân viên công lực có nhiệm
vụ duy tŕ trật tự công cộng lại
để cho một nhóm người ngang
nhiên hành hung công dân trên
đường phố. Tôi không muốn nói
nhóm người đó là Công an Nhân
dân giả danh du đảng để uy hiếp
công dân.
3. Để đảm bảo quyền đi lại của
công dân, không bị nhân viên an
ninh của Nhà nước lợi dụng chức
quyền ngang nhiên áp bức công
dân, đe dọa an ninh trong đời
sống thường nhật của mọi người ;
tôi có bổn phận tố giác các Cơ
quan an ninh Nhà nước đă dung
dưỡng các thành phần bất hảo, và
đề nghị các Cơ quan giám sát
pháp luật phải làm sáng tỏ vụ
việc đă xảy ra.
Kính đơn
(kư tên)
Làm tại Tu viện Quang Hương
Già lam,
Ngày 12 tháng 4 năm 2005
Trần Minh Hoàng
(Thích Nguyên Vương)
Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa
Việt Nam
Độc lập-Tự do-Hạnh phúc
Bản
Tường thuật
V/v quay phim - Công an
bắt cóc - điều tra
Kính gởi : Ông Viện trưởng Viện
kiểm sát Nhân dân Thành phố Hồ
Chí Minh.
Tôi tên : Thích Viên Phương, thế
danh : Nguyễn Thành Thọ ; Sinh
ngày 04 tháng 07 năm 1972, tại
Tiên Hội, Nhơn Thành, An Nhơn,
B́nh Định. Thường trú tại Tổ
đ́nh Thập Tháp, Vạn Thuận, Nhơn
Thành, An Nhơn, B́nh Định. Tạm
trú tại chùa Giác Hoa, 15/7 Nơ
Trang Long, P.7, Q. B́nh thạnh,
Tp. Hồ Chí Minh.
Vào sáng ngày 29/03/2005, Thượng
tọa Thích Viên Định, gọi tôi vào
pḥng khách bảo rằng : "Khi
nào rảnh th́ lên Thanh Minh
Thiền viện để quay phim Ḥa
thượng Viện trưởng đọc thư gởi
cho người thân". Tôi hiểu ư
của thầy nói và nhận lời rồi lui
ra. Hôm sau (30/03/2005), tôi
mượn máy quay phim nhỏ hiệu JVC
của sư huynh, rồi đi mua một
cuộn băng Video mini trên đường
Đinh Tiên Hoàng về bỏ vô để quay
thử.
Khoảng 3 giờ chiều, tôi rời chùa
Giác Hoa lên thẳng Thanh Minh
Thiền viện. Vào gặp Ḥa thượng,
tôi chắp tay chào. Ḥa thượng
gật đầu và hỏi : "Lên quay phim
hả ?". Tôi trả lời : "Dạ". Tôi
lấy máy quay phim và máy ghi âm
ra khỏi túi, chuẩn bị tư thế,
chỗ đứng thực hiện. Chuẩn bị
xong tôi quay lại nh́n Ḥa
thượng. Ḥa thượng hỏi : "Chuẩn
bị xong chưa ?". Tôi nói : "Dạ
xong rồi". Ḥa thượng liền vào
mở tủ áo lấy thông y ra mặc, rồi
ngồi vào bàn giấy, sau lưng có
treo sẵn lá cờ Phật giáo. Ḥa
thượng lấy hai tờ giấy viết tay
để ra giữa bàn. Tôi đi đặt máy
ghi âm lên bàn Ḥa thượng đang
ngồi rồi lùi lại bật máy quay
phim, điều chỉnh tư thế thích
hợp. Tất cả đều đă sẵn sàng, tôi
bắt đầu quay, thời gian quay
khoảng hơn 10 phút. Quay xong,
tôi trả phim trở lại và mở trực
tiếp cho Ḥa thượng xem thử. Ḥa
thượng nói : "Sao h́nh mờ và âm
thanh nhỏ vậy ?". Tôi thưa với
Ḥa thượng : "Dạ, con không rành
máy này, để con mang về gắn vào
Tivi xem lại và con sẽ cố gắng
chỉnh cho âm thanh lớn hơn rồi
sáng mai đem lên tŕnh Ḥa
thượng". Ḥa thượng gật đầu đồng
ư. Rồi tôi mở tiếp đoạn ghi âm
cho Ḥa thượng nghe. Ḥa thượng
gật đầu nói : Cái này nghe tốt.
Tôi thu dọn máy bỏ vào túi xách
rồi chào Ḥa thượng ra về.
Khi dẫn xe ra khỏi Thiền viện,
tôi thấy bên kia đường có một số
Công an mặc thường phục đang
ngồi canh gác. Họ đứng bật dậy
rất khẩn trương, nhưng tôi vẫn
mặc nhiên v́ những công an này
ngày nào cũng ngồi canh trước
cổng chùa, đợi khi có người ra
vào chùa th́ hay đứng dậy ghi số
xe, hoặc đi theo họ cho đến khi
không c̣n theo được nữa. Tôi vẫn
b́nh thản đạp xe Honda Dame cũ
kỹ nổ máy và chạy chầm chậm về
chùa Giác Hoa.
Khi tôi đến ngă tư Phú Nhuận,
th́ có một ông công an giao
thông thổi c̣i chặn lại, chỉ tay
ra dấu bảo đưa xe lên vỉa hè.
Tôi dừng lại và từ từ dắt xe lên
lề đường. Khi đó, tôi mới nh́n
quanh thấy có rất nhiều công an
mặc thường phục đứng sẵn ở đó.
Công an giao thông đến gần tôi
và nói xe không có kính chiếu
hậu, yêu cầu tŕnh giấy tờ. Tôi
nói tôi không có mang theo giấy
tờ. Công an liền dẫn xe băng qua
bên kia đường dựng đó, rồi đi bộ
trở lại mời tôi về Phường để làm
việc. Tôi nói việc vi phạm giao
thông phải giải quyết tại chỗ,
tại sao lại về phường ? Hơn nữa,
nếu vi phạm giao thông th́ phạt
tiền hoặc giữ phương tiện giao
thông, sao lại giữ người ? Cho
tôi giấy phạt, để tôi về chùa
lấy giấy tờ lên nạp tiền phạt,
chứ không lư ǵ mời tôi về
Phường để làm việc này. Nhưng
công an vẫn khăng khăng mời tôi
về Phường giải quyết, chứ không
chịu giải quyết tại đây. Tôi
không chịu đi theo họ, và phải
dùng hết mọi lư lẽ để từ chối "lời
mời" này.
Chừng 20 phút tranh luận gay gắt,
tôi nh́n lại thấy công an đủ mọi
sắc phục càng lúc càng đông, có
cả công an mang máy camera để
quay phim. Họ cố vây quanh và áp
sát vào, không cho đến gần người
dân, cũng không cho người dân
đến gần. Nhưng tôi cố lấn vào
trước cửa nhà người dân, hay
trước cửa hiệu ở gần đó để tránh
nắng và xin nước uống cho đỡ khô
miệng th́ họ liền vào uy hiếp
chủ nhà, chủ tiệm, khiến cho mọi
người sợ hăi. Rồi họ đứng lấn,
đẩy tôi ra ngoài vỉa hè. Tôi xin
gọi điện thoại về chùa nhưng họ
cũng không cho.
Hết người này tới "mời" đến
người khác "mời", họ dùng đủ mọi
lư do để buộc tôi phải đi theo
họ. Công an khu vực th́ bảo tôi
xuất tŕnh giấy Chứng minh nhân
dân. Tôi nói giữa đường sao lại
bảo tôi xuất tŕnh giấy này. Ông
ta bảo là người công dân phải
mang theo giấy Chứng minh nhân
dân. Tôi trả lời : "Tôi không
mang theo v́ sợ rơi mất. Nếu cần
th́ cho tôi gọi điện về chùa nhờ
quư thầy mang ra". Nhưng công an
chẳng để ư ǵ đến những lời tôi
nói, mà chỉ một mực "mời" tôi về
Phường làm việc. Hết công an này
đến công an khác áp lại "mời"
tôi về Phường với đủ kiểu lư do.
Có công an lại bảo : Nghe người
ta nói xe Honda của Thầy đă gây
ra tai nạn, phải "mời" Thầy về
Phường làm rơ sự việc. Tôi trả
lời : "Người ta đồn đại như vậy
mà các anh chận tôi được sao,
phải có chứng cứ chứ ?" v.v...
Tôi phải lấn ra ngoài đám người
đang vây quanh để cố tránh bớt
những "lời mời" vô lư ấy.
Không chỉ thế, có công an đứng
ngoài nói thẳng với công an đang
nói chuyện với tôi là "Không kêu
Thầy ǵ hết, bắt nó về !". Thậm
tệ hơn là công an lấy cớ nghe
người dân nói tôi giả dạng tu sĩ,
lường gạt người khác, bây giờ
phải theo công an về Phường. C̣n
những công an mặc thường phục
th́ tuyên truyền với người dân
tại đó, hay với người qua đường
đến xem rằng tôi giả dạng tu sĩ,
trộm cắp, lường gạt, v.v... đủ
mọi tội xấu để bôi nhọ, vu khống,
chụp mũ đánh lừa dân. Họ tuyên
truyền như thế, nhưng khi có
người dân cố đứng lại xem th́ họ
lấy cớ công an đang làm việc để
uy hiếp buộc dân phải bỏ đi.
Đường phố dần dần đông xe cộ và
người qua lại, trên vỉa hè cảnh
tượng nhiều người vây quanh sách
nhiễu một tu sĩ không khỏi khiến
dân chúng hiếu kỳ ; bất chấp sự
xua đuổi của công an, người dân
tập trung lại càng lúc càng đông.
Họ không tin sự lừa bịp qua lời
vu khống của công an, nhưng họ
đều lắc đầu v́ không có cách nào
giúp được tôi thoát khỏi cảnh
ṿng vây này. Tôi cố nh́n xem có
tu sĩ nào đi đường không, hễ có
bóng dáng tu sĩ là tôi thấy mừng
và vẫy tay lại, nhưng có lẽ họ
không để ư nên đă đi luôn.
May thay ! Tia hy vọng cuối cùng
cũng lóe sáng. Một tu sĩ cùng độ
tuổi như tôi đi ngang qua ngă tư
này, thấy cảnh tượng đông người
vây quanh một tu sĩ đang vẫy tay
cầu cứu. Thấy tôi, Thầy ấy liền
lái xe lên vỉa hè bất chấp sự
cấm cản của công an không cho
dừng xe. Thầy ấy dựng xuống rồi
lại gần tôi hỏi đầu đuôi sự việc.
Nghe tôi kể lư do bị chận ở đây
xong. Thầy bất b́nh v́ việc vô
lư xẩy ra giữa thanh thiên bạch
nhật, liền nói thẳng với công an
là các ông làm trái luật, ép
người ; Thầy quay ra ngoài đường
kêu to để những người đứng xung
quanh và người đi đường biết là :
"Công an bắt cóc người ! Bắt cóc
người !". Rồi quay lại, Thầy kêu
tôi đi xe ôm về đi ! Thúc giục
tôi bỏ chạy đi ! Tôi không thể
làm theo lời Thầy, công an tiếp
tục xua đuổi không cho mọi người
đến gần, không xe ôm nào dám
dừng lại chở tôi. Tôi thấy sự
việc phức tạp quá nên nhờ Thầy
về báo chùa cho quư Thầy Giác
Hoa biết để quư Thầy ra giúp.
Nhưng v́ phải kéo tôi ra khỏi
tay của công an và kêu cứu nên
Thầy không thể đi được.
Công an chận xe taxi đang chạy
trên đường tấp vào lề, mở hai
cửa ra và hai công an khác đến
kẹp hai tay tôi đến tống vào
taxi. Thấy vậy, Thầy ấy liền
nhảy qua Honda Dream đang dựng
giữa tôi và Thầy, chận đứng tôi
lại không cho công an đẩy vào
taxi và ôm tôi lùi lại phía sau.
Trong lúc Thầy ấy đẩy lui một số
công an, c̣n tôi th́ vùng vẫy
mới tuột khỏi sự kềm kẹp của các
công an. Tôi lùi ra phía sau đi
dọc vỉa hè để tránh đám công an
và xa xe taxi. Nhưng liền khi đó,
tôi bị những công an khác dang
tay chận lại, số công an khác
nữa th́ chạy theo kéo tay tôi
lại. Tôi đành phải bước xuống
ḷng đường chen vào giữa ḍng xe
cộ đông đúc để tránh sự vây bủa
của công an. Tôi đưa tay xin đi
quá giang, th́ có một anh đi xe
gắn máy dừng lại giữa đường. Tôi
định leo lên th́ bị một toán
công an khác nhảy ra chận đầu xe,
và sau lưng tôi có một công an
khác đưa hai tay bóp hông tôi,
đẩy tôi lên xe luôn. Tôi nh́n
lại thấy Thầy kia đang xô đẩy
với công an, và thấy người đang
chở tôi bị công an uy hiếp bắt
chạy xe về trụ sở. Công an áp
tải tôi đến công an Phường 3,
quận Phú Nhuận, thành phố Hồ Chí
Minh rồi xốc tôi lên lầu đẩy vào
hội trường.
Trong hội trường của trụ sở công
an lúc này có rất nhiều người,
đủ dạng sắc phục, nét mặt hung
dữ đang đợi sẵn. Tại đây, họ vẫn
dùng luận điệu vi phạm giao
thông và vu khống là giả dạng tu
sĩ để bắt xuất tŕnh giấy tờ.
Tôi trả lời : "Tôi không có mang
theo đây. Nếu các ông muốn xác
minh tôi là tu sĩ thật hay giả
th́ hăy cho tôi gọi điện thoại
về chùa để quư Thầy đem giấy tờ
lên". Họ nhất định không cho
điện thoại về chùa mà vẫn cứ
chăm chú vào túi xách, yêu cầu
lấy hết tất cả trong đó ra cho
họ xem, mà không có một lư do
chính đáng nào cả. Hết công an
này đến công an khác yêu cầu
tŕnh giấy tờ trong túi ra để
xác minh là một tu sĩ thật. Có
công an không lấy lư do nào, mà
chỉ đ̣i lục soát, c̣n nhắc đi
nhắc lại với giọng uy hiếp rằng :
"Ở đây, tôi không coi ông là một
tu sĩ, ông chỉ là một người dân,
bắt ông phải đem hết giấy tờ
trong túi xách để ra đây". Công
an không có lư do xác đáng nào
để đưa ra buộc tôi tŕnh giấy tờ.
Tôi vẫn giữ chặt túi xách bất
chấp sự uy hiếp của công an đứng
xung quanh.
Tôi không chấp nhận yêu cầu của
họ, công an phường liền ra lệnh
dân quân tự vệ ở ngoài chạy vô
đứng bao quanh phía sau tôi.
Ngay lúc đó, một công an đứng
bên cạnh giựt xách, c̣n các dân
quân kia kéo tôi đứng dậy, rà
soát trên người tôi từ trên
xuống dưới và lấy ra mobile
phone và tiền đi đường. C̣n túi
xách giựt được, họ quăng lên bàn
cách xa tôi, và họ trút tất cả
ra bàn. Trong túi xách gồm có
một máy camera, một cuộn băng
ghi h́nh, một máy chụp h́nh hiệu
Sony, một máy ghi âm mp3, một
cuốn sổ tay ghi địa chỉ và số
điện thoại. Họ kêu thêm một số
công an khác tới. Một số người
loay hoay đem Tivi đặt giữa hội
trường, t́m cách gắn máy camera
vào để xem nội dung của đoạn
băng ghi h́nh. C̣n những vật
dụng khác th́ mỗi công an cầm
mỗi cái, kiểm tra từng chi tiết
một, người th́ nghe máy ghi âm
mp3, kẻ th́ ghi hết số điện
thoại, tin nhắn, cuộc gọi đi,
gọi đến, gọi nhỡ trong máy điện
thoại ra giấy. Sau đó, yêu cầu
tôi kư lên những thứ mà họ đă
ghi ra và kư tên lên từng trang
giấy trong sổ địa chỉ v.v... Họ
mở xem đi xem lại nhiều lần đoạn
băng video. Việc thực hiện kiểm
tra vật dụng và tra hỏi tôi đều
được công an ghi h́nh đầy đủ và
rất chi tiết.
Công an giao thông đă lập biên
bản vi phạm trật tự an toàn giao
thông ; c̣n công an phường th́
lập biên bản phương tiện giao
thông, lập biên bản phạt vi phạm
hành chính trong lĩnh vực văn
hóa thông tin, và biên bản quyết
định tạm giữ vật dụng của tôi.
Công an yêu cầu tôi ngồi gần lại
Tivi để xem cho kỹ cuộn băng và
trả lời những câu hỏi của họ.
Tôi ngồi vào đầu bàn, đối diện
là một công an mặc thường phục
cầm biên bản lấy lời khai và hỏi
tên tuổi, nơi sinh, v.v... để
ghi vào. Tranh thủ thời gian rỗi,
tôi nh́n xung quanh hội trường
thấy c̣n khoảng 13 công an mặc
thường phục, lúc này không c̣n
các công an đầu trâu mặt ngựa
vây bắt tôi buổi chiều nữa,
tiếng ồn ào không c̣n nhiều, v́
tất cả đang tập trung t́m ghi
bất kỳ những ǵ có trong các vật
dụng mà tôi mang theo. Công an
giao thông hết trách nhiệm nên
không biết đi từ lúc nào. Công
an phường th́ đứng ngoài cửa
nh́n vô. Mọi người ngồi kín hai
hàng ghế hai bên của dăy bàn nằm
giữa hội trường.
Viết xong phần lư lịch, đến phần
hỏi và trả lời, công an ngồi đối
diện yêu cầu tôi nói mục đích
lên Thanh Minh Thiền viện để làm
ǵ, việc quay phim đă chuẩn bị
như thế nào, v.v... cho đến khi
bị công an giao thông chận lại,
tôi đă kể lại giống như ở trên.
Trong thời gian hỏi cung, công
an ngồi đối diện cứ đi ra đi vô
để hội ư, liên lạc điện thoại,
v.v... Một số công an khác th́
cầm những thứ thu được kiểm tra,
ghi chép, hoặc có công an cầm
camera của họ quay những vật
dụng của tôi đang bị kiểm tra,
và quay những ǵ tôi nói, v.v...
Rồi thay phiên nhau ăn tối, uống
nước, và liên tục thay nhau tới
ngồi đối diện để tra hỏi không
cho tôi lấy thời gian rảnh để
nghỉ. Tất cả mọi người ở đây,
tôi không biết họ là ai, chức vụ
là ǵ, công an phường mặc sắc
phục th́ không c̣n ở đây nữa.
Nhân lúc công an lấy lời khai
ngồi trước mặt đang viết, tôi
hỏi tên của ông. Ông ta nói cho
tôi biết tên là Xuân, nhưng
không nói làm việc ở cơ quan
nào, chức vụ là ǵ. Tôi không
cảm thấy xa lạ, v́ đă nghe tên
ông Xuân lâu rồi, nay mới thấy
mặt.
Khi lấy lời khai lần thứ nhất
xong, ông Xuân đi ra đi vô mấy
lần làm ǵ bên ngoài tôi không
biết. Sau đó, ông Xuân mang vô
mấy tờ giấy viết tay, rồi lại
lấy tờ khai khác ra lập biên bản
lấy lại lời khai tiếp lần thứ
hai. Cũng như lần trước, song
lần này có hỏi thêm nội dung của
cuộn phim và trả lời của tôi đối
với nội dung ấy. Ông Xuân hỏi,
có hiểu nội dung bức thư của Ḥa
thượng Quảng Độ đọc không ? Tôi
hiều nhưng không sâu sắc, nên
trả lời : "Không hiểu". Ông Xuân
đọc lướt qua bản dịch bằng tiếng
Việt và tóm tắt nội dung cho tôi
nghe. Ông Xuân nói, Ḥa thượng
Quảng Độ cho rằng Việt Nam không
có tự do tôn giáo, dân chủ, nhân
quyền,v.v... Ông Xuân lại hỏi
tôi có nhận xét ǵ về những nhận
định của Ḥa thượng. Tôi liền
trả lời, Ḥa thượng đọc bằng
tiếng Anh tôi không hiểu hết, và
những ǵ Ḥa thượng nói tôi
không dám nhận xét. Ông Xuân
chấp nhận câu trả lời ấy và ghi
vào biên bản. Ông Xuân hỏi thêm
tôi với mục đích nằm ngoài biên
bản rằng, tôi có cho rằng Việt
Nam không có tự do tôn giáo ?
Tôi cũng thẳng thắn nói với ông
ta là Việt Nam không có tự do
tôn giáo, tôi chính là nạn nhân
trong đó và đưa ra các dẫn
chứng, phân tích, v.v... Hai bên
tranh luận với nhau gay gắt được
năm, mười phút, th́ trở lại vấn
đề chính.
Đến gần 24 giờ cùng ngày, công
an làm việc và lập các biên bản
khác một cách vội vă để thả tôi
về. Trong các biên bản lấy lời
khai là ông Xuân, nhưng kư tên
người lập biên bản lại là công
an phường 3. Cuối biên bản có
lời đề nghị tôi 8 giờ sáng ngày
1/4/2005 đến trụ sở công an
phường 3 quận Phú Nhuận để tiếp
tục làm việc. Những vật dụng như
camera, máy chụp h́nh kỹ thuật
số, máy ghi âm mp3, điện thoại
di động, sổ địa chỉ đều đưa vào
hộp giấy niêm phong lại. Sau đó,
thả tôi ra về.
Về đến chùa, gặp tôi, quư Thầy
rất mừng v́ đă trút được sự lo
âu chờ ngóng tin tức từ chiều
tới giờ. Tôi được quư Thầy đem
ḿ gói ra chế nước sôi vào ăn
thay cơm chiều. Vừa ăn vừa nghe
quư Thầy kể chuyện ở chùa từ
chiều tới giờ.
Quư Thầy kể vào khoảng 17 giờ
30, có một Thầy đến chùa nói có
một thầy bị bắt trên Ngă tư Phú
Nhuận nhưng không biết tên ǵ.
Qua việc tả h́nh dáng quư Thầy
trong chùa nghĩ rằng người đó là
tôi, nên đem h́nh ra cho thầy đó
xem, và thầy đó khẳng định đúng
là tôi rồi, nhưng không biết
công an bắt đem về phường nào.
Quư Thầy bắt đầu chia nhau đi
lên khu vực Ngă tư Phú Nhuận hỏi
thăm công an, hỏi thăm những
người xe ôm, rồi đến các trụ sở
công an phường quanh ngă tư Phú
Nhuận t́m hỏi mà không ai nói
biết cả. Ngay trụ sở công an
Phường 3 gần Ngă tư Phú Nhuận
nơi tôi đang bị bắt giữ và hỏi
cung cũng trả lời ở đây không có
bắt thầy nào. Tất cả các trụ sở
đều cho là không có thầy nào bị
bắt. T́m hoài không có mà chỉ
nghe người dân xung quanh nói
lại rằng, hồi chiều có một thầy
bị công an bắt. Nghe công an nói
vị đó giả dạng tu sĩ, lừ đảo
người dân,v.v... Quư Thầy t́m
không ra, đành phải về chùa chờ
đợi.
Đến ngày 1/4/2005, đúng 8 giờ
sáng, tôi đến trụ sở công an
Phường 3, vào hội trường th́ gặp
ông Xuân. Sau đó lần lượt có
công an Tư, công an Tân và một
công an lạ mặt khác vào. Nhân
lúc công an lạ mặt đi ra ngoài,
tôi hỏi ông Xuân về tên và chức
vụ của ông ta, nhưng ông Xuân
chỉ nói tên ông ta là Thi mà
không nói chức vụ.
Trước khi bắt đầu làm việc, một
anh công an phường 3 đem hộp
niêm phong đồ tịch thu hôm trước
ra để làm việc tiếp. Người ghi
tên trong văn bản chứng kiến
việc kiểm tra gói đồ đă niêm
phong hoàn toàn nguyên vẹn là
Trưởng công an Phường 3 nhưng
lại không hiện diện để làm
chứng.
Bắt đầu buổi làm việc ông Xuân
ghi lại phần lư lịch vào biên
bản, lấy lời khai xong, mời ông
Thi bắt đầu hỏi. Ông ta quay
sang bảo ông Xuân rằng, anh mời
làm ǵ th́ anh làm đi ! Suốt
buổi ông ta chỉ ngồi nghe.
Như lần trước, ông Xuân hỏi để
lấy lời khai kể lại từ việc mượn
máy quay phim cho đến khi bị
công an bắt. Lời khai cũng như
trên. Song cách hỏi lần này ngấm
ngầm đưa việc quay phim của một
cá nhân thành quay phim có tổ
chức với những từ được dùng
trong biên bản như "chỉ đạo",
"chủ động", v.v... Đến khoảng 11
giờ 30 biên bản lấy lời khai mới
làm xong, và thời gian làm việc
đă hết. Ông Xuân nói với ông Thi
13 giờ 30 làm việc, th́ ông Thi
nói 14 giờ làm.
Buổi chiều, đúng 14 giờ, tôi đến
làm việc tiếp. Buổi làm việc này
ông Thi trực tiếp lập biên bản
lấy lời khai. Đầu tiên, ông Thi
suy diễn quá tŕnh quay phim
phải được tổ chức, bàn thảo,
trao đổi nội dung, cách quay,
v.v... chứ không thể đơn giản
chỉ nhận lời đi quay thôi. Đặc
biệt là khi tôi không thạo việc
quay phim th́ Ḥa thượng Quảng
Độ và Thầy Viên Định phải tham
mưu trước cho tôi, v.v... Việc
này nếu đúng như vậy th́ tôi
không việc ǵ phải né tránh,
nhưng tôi không chấp nhận hỏi
cung kiểu này được. Vậy mà công
an vẫn ép tôi phải khai là quay
phim có tổ chức mà tôi là người
tham gia trong đó th́ mới đúng
sự thật. Nhưng không nói rơ là
tổ chức ǵ.
C̣n ông Tư ngồi bên xen vào nói
rằng : Ông không thể không nghe
hiểu những ǵ ông Quảng Độ đọc,
bằng chứng là biết sử dụng tài
liệu hướng dẫn camera và ngôn
ngữ trong mobile phone bằng
tiếng Anh. Ông Tư c̣n nói, "tôi
chỉ coi phim bằng tiếng Anh có
phụ đề mà hiểu được nội dung
huống chi ông học mấy năm Anh
văn mà nghe không hiểu". Ông Tư
hăm có dịp sẽ trắc nghiệm tŕnh
độ tiếng Anh của tôi. Tôi vẫn
phủ nhận lời khẳng định ấy v́
đây là lời khai có giá trị pháp
lư, nên những ǵ tôi hiểu không
sâu sắc cũng đồng nghĩa như
không hiểu.
Thượng tọa Viên Định là huynh
trrưởng của tôi, những ǵ Thượng
tọa làm đều hợp với truyền thống
Phật giáo Việt Nam. Tôi sống với
Thầy gần 15 năm. Nên tôi có khả
năng ǵ Thầy đều biết. Thượng
tọa sai bảo làm việc ǵ th́ làm
việc đó như trong gia đ́nh,
không có chuyện phải bàn thảo
như ngoài xă hội. Phải chăng
công an đang vu khống chúng
tôi ?
Lấy lời khai xong, các công an
ra ngoài hội thảo ǵ đó rồi vô.
Ông Thi kư lên biên bản chỗ
người lấy lời khai rồi đưa cho
tôi kư vào chỗ người khai. Biên
bản làm xong khoảng 16 giờ 30 và
cũng là lúc kết thúc buổi làm
việc. Ông Thi nói, c̣n ǵ nữa
th́ sau này sẽ làm tiếp với ông
Xuân, rồi đi ra. Lúc này công an
Tân lủi thủi đem vật dụng của
tôi bỏ vào hộp đựng rồi niêm
phong. Ông Xuân nói với ông
này : Mày giữ đi, Phường không
chịu giữ nữa . Rồi ông Xuân đưa
biên bản lấy lời khai vừa rồi
cho tôi và yêu cầu viết thêm
ḍng chữ dưới chữ kư của ḿnh
là : Công an Phường yêu cầu 8
giờ sáng ngày 4/4/2005 đến làm
việc tiếp. Tôi viết chưa xong
th́ ông Xuân hỏi : "Như vậy là
chấp nhận hả ?". Tôi ngước nh́n
ông và nói : "Tôi không muốn
đâu !". Ông Xuân nói : "Nếu
không chấp hành th́ có biện pháp
khác !". Tôi dừng bút không ghi
tiếp giờ hẹn, liền đứng dậy, tạm
biệt ra về.
Kính thưa quư cấp, những lời
tường thuật trên đây là đúng sự
thật, nếu có điều ǵ sai tôi xin
chịu trách nhiệm.
Tp Hồ Chí Minh, ngày
02/04/2005
Người viết
(đă kư)
Thích Viên Phương
|
|
1)Trong
và ngoài nước ủng hộ Lời kêu gọi cho Dân chủ đa nguyên của HT. Thích Quảng
Độ : các Ông Việt Hoàng, Rạng Đông, Đỗ Thái Nhiên
Ta Cứ Tưởng Trần Gian Là Cơi Thật - Thế
Cho Nên Tất Bật Đến Bây Giờ !
Ta Cứ Ngỡ Xuống Trần Chơi Một Chốc - Nào
Ngờ Đâu Ở Măi Đến Hôm Nay !
WELCOME TO THẢO LUẬN PHẬT PHÁP !
ĐÀN ÁP TÔN GIÁO LÀ HUỶ DIỆT SỨC SỐNG CỦA DÂN TỘC !

|
NHỚ DƯƠNG CẦM
Tự hôm nào suối tóc ngọt lời ca
Tay em rung trên những phím lụa ngà
Thôi huyễn tượng xô người theo cát bụi
Vùng đất đỏ bàn chân ai bối rối
Đạp cung đàn sưong ứa đọng vành môi
Đựng xanh xanh phơn phơt nụ ai cựi
Như tơ liễu ngại ngùng lay nắng nhạt
Lời tiễn biệt nói ǵ sau tiếng hát
Hỏi phưong nào cho nguyện ước Trựng sơn
Lời em ca phong kín nhụy hoa hờn
Anh trĩu nặng núi rừng trong đáy mắt
Mờ phố thị những chiều hôn suối tóc
Bóng ai ngồi so phím lụa đàn xưa.
Tuệ Sỹ


|
Đừng làm các điều ác,
Hăy làm các điều lành
Giữ tâm ư trong sạch
Đó là lời Phật dạy |
|
|
|
   |
|
|